Bản đúc kết · để đây cho không
Bốn ngày dựng
cái máy bán hàng
Tôi ngồi học bốn ngày, ghi kín một quyển sổ. Về nhà đọc lại thấy rối, nên tôi chép lại thành bản này — bỏ hết chữ nghĩa, giữ lại cái làm được.
Chỗ nào khó hình dung thì tôi vẽ ra sơ đồ, và kể luôn việc của mình cho dễ hiểu. Mọi ví dụ trong bản này đều lấy từ mấy món tôi đang bán thật: cẩm nang, bộ hồ sơ, bộ mẫu, cùng cái cổng thu tiền tự mở hàng — anh chị bấm vào kiểm được. Sai ở đâu tôi nói ở đó, vì tôi sai trước rồi mới rút ra.
Tôi không đi dạy ai cả. Tôi chỉ đi trước một quãng và quay lại nói cho anh em biết chỗ nào có hố.
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — bốn ngày trên một hình
Ngày 1 — Đặt móng: con số trước, việc sau
Chưa có con số thì mọi thứ phía sau đều là đoán. Ngày này ít vui nhất mà quyết định nhiều nhất.
| Khái niệm | Nội dung |
| Tám phần là tư duy |
Công cụ chỉ chiếm một phần mười, chiến lược một phần mười, còn lại tám phần là tư duy. Trước khi hỏi “làm thế nào”, phải trả lời được “mình là ai, mình muốn thành người thế nào” và “vì sao mình làm việc này”. Người có lý do đủ lớn thì kiểu gì cũng mò ra cách; người chỉ đi hỏi cách làm thì tìm được cách vẫn không làm. Ví dụMình làm thợ, không học trường lớp gì về mạng mẽo. Cái đổi được không phải là học thêm phần mềm — là bỏ được câu "cái đó mình không biết làm". Từ lúc đổi câu đó thành "chưa biết thì ngồi mò", mình dựng được web, dựng được máy ghép video, dựng được cả cái đang chạy này. |
| Ba nhóm người |
Nhóm một: nghe xong không làm gì. Nhóm hai: làm được vài hôm rồi bỏ. Nhóm ba: làm đến cùng. Chỉ có nhóm ba ra kết quả, và ai cũng tự chọn được mình vào nhóm nào. Việc gì chưa biết làm thì đi tìm người đã làm được mà hỏi — đứng cạnh họ là con đường ngắn nhất. Ví dụTôi không biết lập trình. Con bot Telegram nhận đơn đầu tiên tôi nhờ AI viết hộ, chạy sai lên sai xuống, tôi ngồi sửa từng lỗi cho tới lúc nó nhận được đơn thật. Nhóm hai là dừng ở lần hỏng thứ ba; nhóm ba là ngồi tiếp cho tới khi cái máy chạy. |
| Việc nào ra tiền nhanh nhất thì làm trước |
Trong một đống việc phải làm, xếp theo thứ tự cái nào ra tiền nhanh nhất làm trước, cái ra tiền chậm làm sau. Nghe thì thực dụng, nhưng có tiền về sớm thì mới đủ sức làm tiếp mấy việc dài hơi. Ví dụMình có mấy nghề trong tay. Cái ra tiền nhanh nhất là chống sét — báo giá hôm nay, tuần sau lắp xong, tiền về. Còn mấy thứ dài hơi như dựng kho bài viết thì phải nuôi cả năm mới thấy khách. Nên mình để cái nhanh nuôi cái chậm, chứ không bỏ cái nào. |
| Mục tiêu phải là con số |
Nói “muốn bán tốt hơn” thì sáng mai không biết bắt đầu từ đâu. Mục tiêu phải trả lời được ba thứ: bây giờ đang ở mức nào, muốn tới mức nào, trong bao lâu. Thiếu cái mốc thời gian thì nó vẫn chỉ là mong muốn — vì không bao giờ trễ hạn, nên không bao giờ phải làm. Ví dụTrước mình chỉ nghĩ trong đầu "năm nay phải khá hơn". Đến lúc ngồi viết ra giấy con số muốn kiếm và hạn là bao giờ, mình mới giật mình: mỗi ngày phải có bằng này người hỏi. Chưa viết ra thì không thấy mình đang thiếu bao nhiêu. |
| Chia ngược |
Có con số cả năm rồi thì chia ngược xuống tới việc của ngày mai. Lấy số tiền muốn kiếm chia cho tiền lãi một đơn, ra số đơn cả năm. Chia cho mười hai ra mỗi tháng, chia tiếp cho ba mươi ra mỗi ngày. Rồi lấy số đơn chia cho tỷ lệ chốt, ra số người cần hỏi mình mỗi ngày. Con số cuối cùng đó mới đáng dán lên tường, vì nó nói cho mình biết hôm nay phải làm gì. Ví dụTôi làm ngược từ con số với Cẩm nang Sản phẩm số, bán 499.000đ một bộ. Muốn thu bao nhiêu cả năm thì chia cho 499.000 ra số đơn cả năm, chia mười hai ra mỗi tháng, chia ba mươi ra mỗi ngày. Chia tiếp cho tỷ lệ chốt thì ra số người phải vào trang bán mỗi ngày — con số cuối đó mới nói cho tôi biết hôm nay phải đăng mấy bài. |
| Hai quyển sổ để riêng |
Tiền nhà và tiền hàng phải để hai túi. Trộn vào nhau thì tháng nào cũng thấy có tiền, nhưng không biết tiền đó là lãi hay là vốn đang bị gặm dần. Cách làm nhanh nhất: mở thêm một tài khoản, tiền hàng về một chỗ, mỗi tháng tự trả lương cho mình một khoản cố định chuyển sang tài khoản kia. Từ đó mới nhìn ra việc làm ăn có nuôi nổi mình chưa. Ví dụThời gian đầu tiền lắp về là mình tiêu chung với tiền nhà. Cuối năm nhìn lại không biết nghề nuôi được mình hay mình đang ăn vào vốn. Tách hai tài khoản xong mới thấy rõ — và thấy rõ rồi thì mới dám nhận việc nào, bỏ việc nào. |
| Nhìn kỹ khoản nợ |
Trả tháng nào cũng đau mà nợ không tụt là vì đang trả lãi chứ chưa chạm vào gốc. Lấy giấy ghi ba cột: còn nợ bao nhiêu, mỗi tháng trả bao nhiêu, trong đó bao nhiêu là lãi. Nhìn xong sẽ biết khoản nào nên dồn trả trước, và còn bao nhiêu tháng nữa mới thở được. |
| Ba loại người |
Người lướt qua thì mình không nắm được, hôm nay thấy mai quên. Người bấm theo dõi thì nắm được một nửa, nhưng nền tảng bóp là mất. Người đã cho mình cách liên lạc mới thật sự là của mình — mình chủ động nhắn được, không phải xin phép ai. Cả cái máy này sinh ra để kéo người từ loại một sang loại ba, và số người loại ba mới là tài sản thật. |
| Câu cá mang về ao nhà |
Đừng sang ao người khác ăn nhờ. Người theo dõi trên nền tảng khác là cá trong ao của họ — họ đổi luật là mình mất. Việc của mình là câu cá về ao nhà: mọi dòng khách cuối cùng đều dẫn về trang của mình. Đất trên mạng bây giờ vẫn còn rẻ, ai chiếm trước thì chiếm luôn chỗ trong đầu khách. |
| Danh sách chết và danh sách sống |
Có số điện thoại mà không chăm thì thành danh sách chết. Tiền không nằm ở cái danh sách, tiền nằm ở mối quan hệ bên trong danh sách đó. Nuôi ba chỗ cùng lúc cho chắc: bảng tính, phần mềm quản lý khách, và hệ gửi thư. Nhịp gửi dễ nhớ nhất là ngày 0 – 1 – 3 – 7 – 10 sau khi khách để lại thông tin, rồi thưa dần nhưng đừng dừng hẳn. Ví dụBộ đồ nghề 72 giờ tôi để 29.000đ, không phải để kiếm lời. Nó là chỗ khách trả tiền lần đầu, và từ đó tôi có mã đơn của họ nằm trong sổ đơn. Nhưng có chỗ liên lạc rồi mà bỏ nguội thì cũng thành danh sách chết — nên tôi giữ nhịp nhắn thưa dần chứ không dừng hẳn. |
| Bốn bậc hàng |
Không ai vừa gặp đã trả tiền lớn, nên phải có bậc thang. Bậc một cho không nhưng phải cho thứ dùng được ngay, để người ta biết mình có nghề thật. Bậc hai bán rẻ — mục đích không phải kiếm lời mà để khách vượt qua lần trả tiền đầu tiên, vì lần đầu bao giờ cũng khó nhất. Bậc ba là hàng chính, chỗ ra tiền. Bậc bốn cho người muốn làm tới nơi: ít khách, biên cao nhất. Ví dụBên sản phẩm số tôi xếp đúng bốn bậc: cho không là 174 bài học trên lamduoc.com, vào đọc không cần để lại gì; rẻ là Bộ đồ nghề 72 giờ 29.000đ; chính là Cẩm nang Sản phẩm số 9 phần, 499.000đ; cao cấp là Bộ nhân viên AI 800 mẫu việc, 5.000.000đ. Cùng một nghề, bốn bậc, bốn loại người khác nhau. |
| Ba cách nâng đơn |
Cùng một khách đã tin mình rồi thì nâng đơn dễ hơn đi tìm khách mới nhiều lần. Ba cách: bán thêm món nữa cùng loại, bán chéo món liên quan, hoặc bán xuống khi khách thấy đắt. Ba cách này phải nghĩ sẵn từ trước, đừng đợi lúc khách đang đứng trước mặt mới ứng biến. Ví dụNhà nào lắp điện mặt trời thì mình hỏi luôn chuyện chống sét — mái vừa dựng xong, giàn giáo còn đó, làm thêm rẻ hơn nhiều so với gọi thợ lần nữa. Khách được lợi thật, mình thì thêm một đơn mà không tốn đồng quảng cáo nào. |
| Bán xuống là cắt việc, không cắt giá |
Khách kêu đắt thì bớt phần việc đi cho vừa túi, đừng bớt tiền. Giảm giá một lần là hỏng ba thứ cùng lúc: mất lãi đơn đó, mất giá của mình về sau, và khách cũ biết thì thấy mình bị hớ. Còn cắt bớt phạm vi thì khách vẫn được phục vụ đúng tầm tiền của họ, mà giá mỗi phần việc vẫn nguyên. Ví dụBộ nhân viên AI 800 mẫu việc tôi để 5.000.000đ. Ai kêu đắt thì tôi không hạ xuống ba triệu — tôi cắt việc: đưa họ về Cẩm nang Sản phẩm số 499.000đ, tự đọc tự ráp, không kèm phần bàn giao. Khách vẫn được phục vụ đúng tầm tiền của họ, mà giá bộ lớn vẫn nguyên cho người cần nguyên bộ. |
| Phễu ba tầng |
Người ta không nhảy một phát từ chỗ chưa biết mình sang chỗ trả tiền. Tầng trên là người chưa biết mình có vấn đề — việc của mình là làm họ nhận ra, chưa bán gì hết. Tầng giữa là người biết rồi và đang tìm cách — cho họ cách làm, đổi lấy cách liên lạc. Tầng dưới là người đang muốn mua — chỗ này mới đưa giá và bằng chứng. Ba tầng đo ba con số khác nhau: người thấy, người để lại số, và đơn. Ví dụBộ tính tiền của tôi có 7 tờ: lãi thật, tính ngược mục tiêu, bản đồ việc, tờ 30 ô, giá trị khách quen, trần chi phí, và một trang sức khoẻ. Tầng trên tôi viết bài chỉ cách tự soi mỗi đơn thật sự còn lại bao nhiêu, chưa bán gì hết. Tầng giữa là mấy tờ tính đó, điền số vào là ra. Tầng dưới mới là Cẩm nang Sản phẩm số 499.000đ. |
| Sai lầm tốn tiền nhất |
Chỉ chạy quảng cáo ở tầng dưới, tức là chỉ nhắm người đang gõ tìm mua. Nhóm đó có hạn, hết là hết, và càng về sau tiền để có một khách càng đắt vì mình với mấy người cùng nghề tranh nhau đúng một nhúm người. Nuôi cả ba tầng thì tầng trên liên tục đẩy người mới xuống, đáy phễu không cạn. Ví dụCó một dạo tôi chỉ ngồi viết trang bán, tức là chỉ nói chuyện với người đã biết mình cần mua. Nhóm đó có hạn, hết là hết. Nên tôi dựng bộ tự động ra nội dung theo phễu: một nguồn tách ra nhiều dạng bài, rải đủ ba tầng, để tầng trên còn đẩy người mới xuống. |
| Thứ đáng công nhất |
Chép lại chữ THẬT của khách. Sáu nhóm: cái họ đau · cái họ sướng · việc họ đang cần xong · cái họ thèm · cái họ mơ · và cái họ đau nhưng không dám nói với ai. Chữ của mình nghĩ ra không bán được. Chữ của họ mới bán được. Ví dụLàm Bộ hồ sơ An toàn lao động nhóm 4, tôi không tự nghĩ ra tiêu đề. Tôi chép nguyên câu người ta hỏi: “nhóm 4 có bắt buộc thuê trung tâm huấn luyện không”, “tự huấn luyện thì hồ sơ phải lưu những gì”. Chữ tôi nghĩ ra nghe gọn hơn thật, nhưng chữ của họ mới đúng cái họ đang gõ. |
| Công cụ chỉ là mười phần trăm |
Phần mềm, web, quảng cáo gộp lại cũng chỉ giúp được một phần mười. Chín phần còn lại nằm ở chỗ người ta có tin mình không, mà tin thì cần thời gian: trung bình phải chạm chín mười lần người ta mới xuống tiền. Chạm một lần đã đòi tiền là hỏng — không phải vì họ nghèo, mà vì chưa đủ quen để giao việc cho một người lạ. Ví dụCó bác gọi cho mình lúc chín giờ tối, giọng ngại ngại, hỏi đi hỏi lại mỗi chuyện mái tôn có lắp được không. Bác đó đọc bài của mình từ mấy tháng trước. Cái chốt được đơn không phải trang web — là mười lần bác thấy mình nói chuyện tử tế trước đó. |
| Bán cái người ta được |
Không ai mua cái máy. Người ta mua cái mà cái máy đó làm cho họ. Đọc thông số ra thì khách gật gù rồi về, vì thông số là chuyện của người bán. Nói cái đích cuối — cái ngày họ đỡ được, cái việc họ hết phải làm — thì khách hỏi tiếp. Ví dụBộ hồ sơ mở Spa · Salon · Nail tôi bán 499.000đ. Lúc đầu tôi mô tả bằng thứ mình có: bao nhiêu biểu mẫu, bao nhiêu quy trình soạn sẵn. Sau tôi đổi sang cái người ta được: mở tiệm mà không phải chạy đi hỏi từng nơi xem còn thiếu giấy gì. Người ta không mua tập biểu mẫu, người ta mua cái ngày khai trương không bị hoãn. |
| Tệp phải hẹp |
Nhắm rộng thì viết gì cũng chung chung, ai đọc cũng thấy không phải nói mình. Nhắm hẹp thì viết dễ hẳn vì biết rõ đang nói với ai, họ lo gì. Không phải “người đi làm” mà là “chị mới mở tiệm được ba tháng”. Khách càng ít thì giá càng cao được, vì mình giải đúng cái họ đang vướng. Ví dụTôi không làm bộ hồ sơ “an toàn lao động” chung chung. Tôi làm đúng nhóm 4, 499.000đ, cho chủ doanh nghiệp nhỏ tự huấn luyện cho người của mình. Hẹp như vậy nên viết rất dễ: tôi biết chính xác người đọc đang vướng gì — không biết mình được phép tự huấn luyện, và không biết lưu hồ sơ thế nào khi đoàn kiểm tra tới. |
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — ba tầng phễu, mỗi tầng làm một việc và đo một con số khác nhau
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — bốn bậc hàng, không ai vừa gặp đã trả tiền lớn
Muốn đào sâu ngày này — 14 bài dài hơn trong kho
Mỗi bài kết thúc bằng một việc làm được ngay trong mười phút.
Đọc hết trang này đã rồi hãy mở phần này ra.
Ngày 2 — Có nhà thì phải có chủ
Cái web là nhà. Còn người đứng ở đó mới là thứ khách nhớ.
| Khái niệm | Nội dung |
| Nhà gồm hai thứ |
Một là cái web của mình — chỗ mọi ngả khách đổ về, và là đất của mình chứ không phải đất thuê. Hai là một con người đứng ở đó. Nhà không có chủ thì khách vào xem rồi đi, không nhớ được gì. Người ta quên tên tiệm rất nhanh nhưng nhớ mặt người rất lâu. Ví dụMình làm mấy nghề nên có mấy cái nhà: một cho điện mặt trời, một cho chống sét, một cho máy tính camera. Nhưng nhà nào cũng là mình đứng ra nói. Khách nhớ mặt người trước, nhớ tên trang sau. |
| Không cần giỏi nhất |
Không cần là người giỏi nghề nhất mới được nói. Leo núi chỉ cần đi trước vài bước là dẫn được người phía sau. Người đi trước ba bước còn dễ nghe hơn người đứng trên đỉnh, vì họ vừa đi qua đúng chỗ mình đang đứng. Chờ đến lúc thành công lớn mới dám mở miệng thì chờ cả đời. Ví dụTrong nghề điện mặt trời có nhiều người giỏi hơn mình. Mình chỉ hơn ở chỗ chịu ngồi giải thích cho người không rành, và nói thẳng cái nhà nào lắp không ăn thua. Vậy là đủ để người ta gọi mình. |
| Sáu thứ làm nên một người |
Tính cách · giọng · cái mình coi trọng · cách ăn mặc · chữ mình hay dùng · và cái riêng không lẫn được. Sáu thứ này không bịa ra cho hay được, phải là mình thật, vì diễn thì trước sau cũng lộ. Chọn một trong ba hướng: người rành nghề, người điều hành, hoặc người dẫn một nhóm. |
| Bí mật của nội dung |
Bài nổ một cái rồi thôi không quan trọng bằng giữ được bao nhiêu người ở lại. Một kênh nói một chuyện, cho một loại khách. Ôm nhiều thứ thì người xem không nhớ mình là ai, mà nền tảng cũng không biết nên đẩy bài mình cho ai. Ví dụKho sản phẩm số của tôi trước nằm chung một chỗ với mấy nghề khác. Người đang tìm cách bán hàng trên mạng phải lội qua đủ thứ họ không cần. Nên tôi tách hẳn sang lamduoc.com — một trang, một chuyện, một loại người: chủ kinh doanh nhỏ muốn tự bán được hàng. |
| Bốn loại bài |
Bài vui và bài truyền cảm hứng thì đông người xem mà không ra tiền — xem xong thấy vui, không thấy cần mình. Bài chỉ cách làm mới là loại đổi ra đơn nhiều nhất, vì làm theo thấy được việc thì người ta tin ngay. Bài bán hàng cũng ra tiền, nhưng chỉ ăn khi ba loại kia đã dọn đường. |
| Tỷ lệ của một kênh sống |
Cứ mười bài thì sáu bài hút người, ba bài cho giá trị, một bài bán. Bán nhiều hơn mức đó là người ta lặng lẽ bỏ đi — không ai nói gì, chỉ là lần sau lướt qua. Đếm thử mười bài gần nhất của mình xem đang rơi vào tỷ lệ nào. Ví dụMình đếm thử mười bài gần nhất của mình hồi đầu: bảy bài là báo giá và mời lắp. Hèn gì đăng mãi không ai theo dõi. Sửa lại thành sáu bài chỉ cách xem hoá đơn với cách chọn thiết bị, ba bài phân tích, một bài mời — thì mới có người ở lại. |
| Mẹo nâng một bài thường |
Cùng một cảnh đời thường, thêm vào một câu phân tích của người trong nghề là bài đang chơi thành bài ra tiền. Cái người ngoài nhìn thấy chỉ là cảnh; cái mình nhìn thấy là lý do đằng sau cảnh đó. Nói ra lý do ấy chính là chỗ chứng minh mình có nghề. Ví dụTôi quay cảnh mình bấm gửi một đơn thử qua trang giao hàng có khoá. Để không thì là clip nghịch máy. Thêm một câu — “nội dung nằm dạng mã hoá, khoá nằm trong đường dẫn, ai chưa trả tiền mà mò vào thì chỉ thấy chữ vô nghĩa” — thì thành bài người ta lưu lại. Cảnh thì ai quay cũng được; lý do đằng sau cảnh thì phải làm rồi mới nói được. |
| Một video dài, cắt ra sáu thứ |
Ngồi một buổi quay dài rồi cắt ra sáu thứ dùng cả tháng: clip ngắn, bóc chữ thành bài viết, câu hay thành ảnh, file tiếng, ảnh có chữ, tệp tài liệu. Quay lẻ từng cái thì mỗi lần lại phải sắp xếp, thay đồ, dọn chỗ — mệt gấp mấy lần mà ra ít hơn. Ví dụMột buổi lên mái mình quay một mạch, về cắt ra được clip ngắn, bài viết, mấy tấm ảnh có chữ. Mình còn tự viết một phần mềm ghép ảnh với lời đọc thành video cho khỏi ngồi cắt tay từng đoạn — việc lặp thì để nó chạy bằng điện. |
| Bài nào cũng ba khúc |
Câu mở để giữ người, phần giữa cho thứ đáng nghe, cuối mới mời. Đảo thứ tự là hỏng: mời ngay từ đầu thì chưa ai nợ mình gì để mà nghe. Mẹo tiết kiệm sức: ngồi một buổi nghĩ sẵn mười lăm câu mở để đó dùng dần, khỏi mỗi lần quay lại vắt óc. |
| Bốn kiểu câu mở |
Nói ngược lại điều ai cũng tin. Gọi thẳng cái đau người ta đang chịu. Vẽ ra cái sướng họ đang muốn. Hoặc nêu một quan điểm riêng mà mình dám bảo vệ. Bốn kiểu thay phiên nhau dùng, đừng dùng mãi một kiểu vì người theo dõi sẽ nhờn. Ví dụCâu mở ăn nhất của mình là kiểu kể chuyện thật: "Có bác gọi cho mình lúc chín giờ tối, giọng ngại ngại…". Không có gì giật gân, nhưng ai từng ngại hỏi giá đều thấy mình trong đó. |
| Sáu nhóm từ khoá |
Từ gốc ngắn, từ liên quan, từ dài, từ đang nóng, câu người ta hỏi, và từ chứa nỗi đau. Làm từ dài trước — ít người tìm hơn thật, nhưng ai tìm mấy câu đó là người sắp mua, và mình còn chen được. Từ ngắn thì cả nước tranh nhau, mới làm không có cửa. Ví dụVới Cẩm nang Sản phẩm số 499.000đ, tôi bỏ hẳn mấy từ ngắn kiểu “bán hàng online” — cả nước tranh nhau, tôi không chen nổi. Tôi làm từ dài trước: “bán sản phẩm số thì thu tiền tự động kiểu gì”, “làm cẩm nang bán bao nhiêu tiền thì hợp lý”. Ít người gõ hơn thật, nhưng ai gõ mấy câu đó là người đang định làm thật. |
| Đo lan truyền thế nào |
Đừng nhìn lượt xem — lượt xem chỉ nói có bao nhiêu người lướt qua. Nhìn tỷ lệ người vào bình luận, và số người bấm lưu lại. Người ta lưu là còn định quay lại, tức là bài đó đáng. Bài triệu view mà không ai lưu thì vui một hôm rồi thôi. Ví dụCó clip mình quay tủ điện được nhiều người xem mà im lìm. Có clip ít người xem hơn hẳn nhưng người ta bấm lưu và hỏi trong phần bình luận — clip đó ra đơn. Từ đó mình nhìn lượt lưu chứ không nhìn lượt xem nữa. |
| Sáu thứ làm bài đi xa |
Một chuyện nhất quán cho một nhóm người · nhân vật rõ mặt · hai ba bài một ngày mà không lặp · đúng tỷ lệ sáu–ba–một · hình đời thường nhưng sạch sẽ · và cái cuối cùng: năng lượng. |
| Năng lượng ở đâu ra |
Năng lượng đến từ chỗ nói thật, không diễn được. Người xem không phân tích được vì sao, nhưng cảm ngay trong ba giây là người này đang nói thật hay đang đọc bài. Điện thoại quay thô mà thật còn ăn đứt máy xịn mà giả. Ví dụMấy đoạn tôi quay về công cụ mình tự viết bằng AI đều là quay thẳng màn hình, có lúc chạy ra lỗi tôi cũng để nguyên trong bài. Không kịch bản, không đèn, không dựng lại cho đẹp. Người xem cảm ra trong ba giây là mình đang làm thật hay đang đọc bài — cái đó không diễn được. |
| Tám thứ làm người ta nhớ tên mình |
Mình chống lại cái gì — trả lời được câu này thì mới có nhân vật · nói thẳng điều người khác ngại nói · có quan điểm · ngày đầu đăng mà có người cãi là tốt · chạm được cảm xúc, để người ta thấy đau, thấy giống mình, muốn gửi cho ai đó · đừng bênh phe đàn ông hay phe phụ nữ, mất một nửa người xem · bài phải đáng · và ai xuất hiện nhiều nhất thì người đó nằm trong đầu khách. Ví dụTôi để 174 bài học trên lamduoc.com cho không, không đổi lấy số điện thoại của ai. Người cùng nghề bảo cho hết thế thì còn gì mà bán. Tôi vẫn để, vì thứ tôi bán là bộ đã gom sẵn cho người không muốn ngồi tự ráp — còn ai chịu tự đọc tự làm thì cứ lấy mà dùng. |
| Dựng xong để nguội |
Dựng xong đừng đăng ngay. Để một buổi rồi xem lại, cắt từng giây thừa — lúc vừa dựng xong mình còn say, không thấy chỗ dở. Một bài nói đúng một ý thôi: xem xong người ta phải nhớ được một câu. Nhồi ba ý vào một bài thì không nhớ ý nào. |
| Điều kiện quay |
Tiếng phải rõ — hình xấu còn cứu được chứ tiếng rè là bỏ. Đừng lấy nhạc có bản quyền, bài đang lên mà bị gỡ thì tiếc. Sau lưng dọn cho sạch. Và quay đúng cái đang sống, đừng cố dựng ra cảnh không phải của mình. Ví dụMình quay ngoài công trình nên gió lộng, thu tiếng bằng máy là hỏng. Giờ mình quay hình ngoài trời, còn lời thì thu riêng cho sạch. Hình xấu người ta bỏ qua, tiếng rè là tắt ngay. |
| Hai câu nhớ lấy |
Thà mất lòng một người còn hơn phá chuẩn rồi mất cả ngàn người sau. Và: làm cá lớn trong ao nhỏ, đừng làm cá bé ngoài biển. Ví dụBộ hồ sơ An toàn lao động nhóm 4, 499.000đ, là một cái ao rất nhỏ — nhỏ tới mức phần lớn người làm nghề số không thèm ngó tới. Ao nhỏ thì không có chỗ trốn: thiếu một biểu mẫu là người mua biết ngay. Nhưng chính chỗ đó bắt tôi phải làm cho đủ, và làm đủ ở một ngách nhỏ dễ hơn làm nửa vời ở ngách to. |
| Chỉ xem thứ học được |
Mình là trung bình của năm thứ mình xem mỗi ngày. Nên bỏ theo dõi hết mấy thứ nhảm, chỉ giữ lại kênh học được: mười người cùng nghề cùng tệp thì bám sát, ba mươi người cùng nghề khác tệp thì học hỏi, một trăm người khác nghề thì tham khảo. Thấy cái gì hay thì lưu ngay vào một chỗ — kho đó về sau không bao giờ để mình bí ý tưởng. |
| Ba nhóm chủ đề đòn bẩy |
Tiền, sức khoẻ, và mối quan hệ. Ba nhóm này ai cũng quan tâm nên bài dễ đi xa. Nghề nào cũng móc được vào một trong ba nhóm đó — chỉ cần hỏi: thứ mình làm cuối cùng giúp người ta giữ được tiền, khoẻ hơn, hay sống dễ với người xung quanh hơn. |
| Viết tiêu đề trước khi quay |
Thứ tự đúng: nghĩ tiêu đề trước, gạch ý theo tiêu đề đó, rồi mới bật máy. Quay dài một hai tiếng mỗi buổi, mỗi tuần một hai buổi, xong cắt ra nhiều video ngắn kèm bài viết và tài liệu. Làm ngược lại — quay bừa rồi mới nghĩ đặt tên là gì — thì cắt mãi không ra bài nào rõ ý. Ví dụTrước mình cứ vác máy ra công trình quay bừa, về ngồi nghĩ mãi không biết đặt tên là gì, cắt ra chẳng bài nào rõ ý. Giờ mình viết tên bài trước — "nhà mái tôn lắp có ăn thua không" — rồi mới quay đúng cái đó. |
| Tự dựng một trăm video đầu |
Một trăm video đầu tiên nên tự dựng lấy. Vừa học được cách nói cho gọn, vừa biết mình dở chỗ nào để sửa. Thuê người ngay từ đầu thì mình không biết yêu cầu gì, mà người ta cũng không biết mình muốn gì. Ví dụMấy chục video đầu mình tự ngồi cắt, chậm mà đau đầu. Nhưng chính lúc đó mới biết mình nói lan man chỗ nào. Biết rồi thì sau này viết phần mềm làm thay được, vì mình biết rõ cần nó làm gì. |
| Kênh lên hạng dần |
Kênh nào cũng đi từ hạng thấp lên: đăng đều và giữ chất lượng nhất quán thì nền tảng đẩy dần lên hạng cao hơn. Ngừng đăng là tụt hạng, quay lại phải làm từ đầu. Nên nhịp đều quan trọng hơn một bài xuất sắc rồi nghỉ. |
| Máy viết, mình sửa |
Dùng máy dựng dàn ý và gợi ý cách nói thì tốt, nhưng đừng đọc nguyên văn máy viết — nghe là biết ngay, và mất luôn cái giọng của mình. Nguyên liệu phải là kiến thức nghề, câu chuyện thật và bài học mình đã trả giá; máy chỉ giúp sắp xếp lại cho gọn. Ví dụMình có dùng máy để dựng dàn ý cho nhanh. Nhưng câu chữ thì phải sửa lại bằng tiếng của thợ, chứ để nguyên là nghe ra ngay — mà nghe ra thì mất luôn cái tin cậy vừa xây được. |
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — tỷ lệ của một kênh còn sống
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — một buổi quay cắt ra sáu thứ
Muốn đào sâu ngày này — 17 bài dài hơn trong kho
Mỗi bài kết thúc bằng một việc làm được ngay trong mười phút.
Đọc hết trang này đã rồi hãy mở phần này ra.
Ngày 3 — Lắp bộ trang bán và bốn chiến dịch
Nhiều người làm mỗi trang bán rồi thắc mắc sao không ai mua.
| Khái niệm | Nội dung |
| Bốn trang, thiếu trang nào rơi khách chỗ đó |
Bộ bán hàng đủ phải có bốn trang nối nhau: trang tặng quà lấy cách liên lạc, trang bán, trang thanh toán, trang cảm ơn. Nhiều người làm mỗi trang bán rồi thắc mắc sao không ai mua — vì người mới gặp lần đầu đã bị đòi tiền ngay, không có bậc nào ở giữa. Ví dụBên kho sản phẩm số của mình đủ bốn trang: có món tặng để khách thử, mỗi món một trang riêng, quét mã là thanh toán, xong có trang xác nhận. Hồi thiếu trang xác nhận, khách chuyển tiền xong cứ nhắn hỏi "đã nhận chưa em" — mất thời gian cả hai bên. |
| Trang tặng quà |
Cho một món đáng để đổi lấy cách liên lạc. Quà xoàng thì không ai đổi — người ta tiếc số điện thoại hơn mình tưởng nhiều. Món quà phải giải đúng một việc nhỏ mà cụ thể, dùng xong thấy được kết quả ngay trong ngày. Ví dụMón tặng của mình bên điện mặt trời là cái máy tính hoàn vốn: khách gõ tiền điện hàng tháng vào, ra ngay số năm gỡ được vốn. Không đòi gì cả, ai cũng bấm được. Nhưng ai bấm xong mà hỏi thêm thì mình biết người đó đang thật sự cân nhắc. |
| Trang bán |
Mỗi món một trang riêng. Nhét cả kho lên một trang thì khách đọc xong phân vân, mà phân vân là đóng trang. Một trang chỉ nói một món, cho một loại người, và kết thúc bằng đúng một việc cần làm tiếp. |
| Trang thanh toán |
Quét mã là xong. Mỗi ô bắt điền thêm là mất thêm một nhúm người đã định trả tiền — họ không đổi ý vì giá, họ đổi ý vì phiền. Bỏ hết những gì không thật sự cần để giao được hàng. Ví dụCổng thu tiền của tôi làm đúng kiểu đó: khách quét mã chuyển khoản, tiền về là hệ tự mở hàng, không ai ngồi trực. Không tài khoản, không mật khẩu, khách chỉ giữ đúng một mã đơn và tra lại được trong sổ đơn về sau. Bớt được một ô là bớt một cớ để khách bỏ dở giữa chừng. |
| Trang cảm ơn |
Xác nhận cho khách yên tâm là đã xong, nói rõ bước tiếp theo là gì và bao giờ, cảm ơn tử tế, có nhóm thì mời vào. Thiếu trang này khách ngồi hồi hộp không biết tiền đi đâu — và lần sau ngại mua tiếp. |
| Chỗ lấy lại tiền quảng cáo |
Ngay sau khi khách nhận quà hoặc trả tiền lần đầu thì mời thêm một món rẻ nữa. Đây là lúc người ta đang tin mình nhất trong cả hành trình. Tiền quảng cáo quay về ở đúng chỗ này chứ không phải ở đơn lớn — đơn lớn là lãi, còn chỗ này là chỗ gỡ vốn để chạy tiếp. Ví dụChỗ này mình biết muộn. Trước mình chỉ có món chính, khách mua xong là hết. Giờ ngay sau đơn đầu mình mời thêm một món nhỏ — người vừa trả tiền là người dễ trả tiếp nhất, mà đó chính là lúc tiền quảng cáo quay về. |
| Quà thì cho cái gì |
Video, file tiếng, bài viết, sách điện tử cho không. Cho thứ mình đã có sẵn trong đầu và trong máy, không phải ngồi làm mới từ đầu — nếu phải làm mới toàn bộ thì mình sẽ bỏ dở giữa chừng. Ví dụChính cái anh chị đang đọc đây là một món như vậy. Cả lamduoc.com có 174 bài học để đây cho không, tôi dựng từ lúc mua tên miền tới lúc lên mạng trong đúng một ngày. Ai dùng được thì dùng, không cần để lại gì cho tôi. |
| Sách tặng làm thế nào |
Mỏng thôi, đọc là làm được ngay. Đừng viết dày để chứng minh mình biết nhiều — dày quá thì người ta để đó rồi quên. Và phải có lối dẫn sang bản trả tiền: cho không nhưng không cụt, đọc xong biết bước tiếp theo đi đâu nếu muốn đi tiếp. |
| Gom thành một bộ |
Bao nhiêu biểu mẫu, bảng tính, cách làm mình đang có, gom hết thành một bộ trọn gói. Nó vốn nằm rải rác trong máy và trong đầu, mà không ai trả tiền cho thứ rải rác — gom lại có thứ tự thì thành hàng bán được, không phải làm thêm gì mới. Ví dụMấy tờ tính tiền tôi làm cho việc của mình vốn nằm rải rác trong máy: tờ tính lãi thật, tờ tính ngược từ mục tiêu, tờ trần chi phí kéo một khách. Không ai trả tiền cho thứ rải rác. Tôi gom lại thành bộ 7 tờ, đặt thứ tự dùng tờ nào trước tờ nào sau, kèm thêm một tờ quà không hứa trước — không phải làm mới cái gì. |
| Bốn chiến dịch chạy cùng lúc |
Một: chạy cho người ta biết mặt. Hai: chạy món mồi để lấy cách liên lạc rồi đẩy sang trang bán thêm. Ba: chạy bán thẳng món rẻ. Bốn: chạy bám theo người đã vào trang mà chưa để lại gì. Bốn cái này chạy song song chứ không chạy lần lượt, vì lúc nào cũng có người đang đứng ở mỗi tầng. Ví dụBộ đồ nghề 72 giờ 29.000đ tôi để đúng vai món mồi cho chiến dịch thứ hai và thứ ba. Cái tôi làm muộn nhất là chiến dịch thứ tư: bám theo người đã mở trang bán, đọc hết rồi đóng lại mà chưa mua. Nhóm đó đang cân nhắc thật, mà trước đây tôi để họ đi luôn. |
| Nội dung theo từng tầng |
Tầng trên nói cái đau, chưa nói mình bán gì. Tầng giữa đưa cách làm và bằng chứng. Tầng dưới mới nói chuyện thời hạn và giá. Cùng một món hàng nhưng ba tầng phải viết bằng ba giọng khác nhau, vì ba nhóm người đó đang ở ba trạng thái khác nhau. Ví dụCùng Bộ nhân viên AI 800 mẫu việc, tôi viết ba giọng khác nhau. Tầng trên: vì sao tuần nào mình cũng phải ngồi làm lại đúng một việc — không nhắc một chữ nào tới bán. Tầng giữa: mở một mẫu việc ra cho người ta xem nó chạy thế nào. Tầng dưới mới nói bộ gồm 800 mẫu, giá 5.000.000đ. |
| Lợi thế không công bằng |
Sản phẩm thông tin — cẩm nang, biểu mẫu, video hướng dẫn — làm một lần dùng mãi, chi phí cho bản thứ một nghìn gần bằng không. Nên mình cho đi thoải mái mà không xót, trong khi người bán hàng vật lý cho một món là mất một món. Đó là lợi thế mà người ngoài nghề khó đua lại. |
| Chín bước dựng một cái phễu |
Chọn món cho không thật đáng · đóng gói thành tệp đọc được · đưa lên chỗ đọc sách trên mạng cho đẹp · viết nội dung trang thu thông tin · tìm mẫu trang cho hợp mắt · dựng trang · gắn tên miền riêng · gắn mã đo lường của các nền tảng quảng cáo · nối hệ gửi thư tự động và cài sẵn chuỗi thư đầu tiên. Chín bước, làm một lần rồi nhân ra cho món sau. Ví dụChín bước này mình làm thật cho trang đang đọc đây. Lần đầu mất mấy hôm, mò từng bước một. Đến món thứ hai thì chỉ mất một buổi, vì khung dựng sẵn rồi, chỉ thay ruột. |
| Chuỗi thư kể chuyện |
Thư gửi khách đừng viết như thông báo. Thư hay là thư kể chuyện và tâm sự: gọi tên khách, kể hành trình của nhân vật, mỗi thư một ý. Càng đọc càng thân, bán hàng chỉ là hệ quả. Về lâu dài nên có sẵn chuỗi thư đủ dùng cả năm. |
| Chỉ lấy cái công khai và cái mình đã trải |
Làm tài liệu cho khách thì chỉ tổng hợp thông tin công khai cộng với trải nghiệm của chính mình. Không bê nguyên tác phẩm của người khác. Vừa tránh rắc rối bản quyền, vừa là thứ duy nhất người khác không sao chép được. Ví dụBản này là ví dụ: mình đi học, chép lại bằng chữ của mình, cộng thêm chỗ mình từng sai. Không bê nguyên tài liệu của ai. Cái người khác không sao chép được chính là mấy lần mình đã trả giá. |
| Công thức viết quảng cáo |
Câu mở giữ người · gọi tên nỗi đau · khoét cho sâu thêm · chỉ ra nguyên nhân · đưa giải pháp · rồi mới mời. Sáu nhịp đó dùng cho hầu hết bài bán hàng. Bỏ nhịp khoét sâu thì khách gật gù rồi để đấy, vì chưa thấy đủ đau để phải làm ngay hôm nay. Ví dụBài ra nhiều đơn nhất của mình mở bằng "ba tháng hoá đơn điện nói nhiều hơn mọi lời tư vấn". Rồi mới đến chuyện mỗi năm nhà đó đốt bao nhiêu, vì sao càng để lâu càng mất, cuối cùng mới nói mình làm gì. |
| Nhắm bằng nội dung, không nhắm bằng công cụ |
Nhắm khách bằng công cụ của nền tảng là mức thấp nhất. Mức cao là nhắm bằng chính nội dung: gọi thẳng tên đối tượng ngay trong bài — “anh chị nào đang mở tiệm được ba tháng mà chưa có khách quen” — thì đúng người sẽ tự nhận ra mình, còn người khác lướt qua. Cách này không phụ thuộc vào việc nền tảng cho nhắm gì. Ví dụMình không nhắm "chủ nhà 40 tuổi". Mình viết thẳng vào bài: "nhà nào mái tôn, hoá đơn tháng nào cũng trên hai triệu". Đúng người đọc là tự nhận ra mình, người khác lướt qua — mà không phụ thuộc nền tảng cho nhắm gì. |
| Quảng cáo lạnh: bảy phần đau, ba phần giải |
Với người chưa biết mình, dành khoảng bảy phần nói nỗi đau, ba phần còn lại mới là giải pháp và lời mời. Nói giải pháp nhiều quá thì quảng cáo đắt lên, vì người ta chưa thấy vấn đề của mình mà đã bị chào hàng. Nhớ là video quảng cáo chỉ có một việc: kéo người ta bấm vào trang. Còn thuyết phục là việc của trang. |
| Test hai ba chục mẫu |
Đừng chạy một mẫu rồi kết luận. Làm hai ba chục mẫu, giữ lại mẫu nào có nhiều người bấm và khách rẻ, rồi nhân bản mẫu đó ra tối ưu tiếp. Nên có hai chiến dịch song song: một cái để tăng tiền cho mẫu đang thắng, một cái ngân sách nhỏ chạy quanh năm chỉ để thử mẫu mới. Video quảng cáo giữ khoảng ba bốn chục giây thôi. Ví dụHồi mới chạy quảng cáo mình làm đúng một mẫu, thấy đắt thì kết luận "quảng cáo không ăn thua". Sai. Phải làm cả chục mẫu mới biết mẫu nào rẻ — và mẫu rẻ nhất thường không phải mẫu mình thích nhất. |
| Nhiều góc đau, một giải pháp |
Cùng một sản phẩm nhưng đánh nhiều góc nỗi đau khác nhau — thiếu người, thiếu tiền, thiếu thời gian — rồi tất cả móc về cùng một giải pháp. Vừa phủ được nhiều loại khách, vừa tránh việc lặp lại một nội dung khiến nền tảng giảm phân phối. |
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — bốn trang nối nhau và chỗ rơi khách của từng trang
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — bốn chiến dịch chạy song song
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — chín bước dựng một cái phễu
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — sáu nhịp của một bài bán hàng
Muốn đào sâu ngày này — 11 bài dài hơn trong kho
Mỗi bài kết thúc bằng một việc làm được ngay trong mười phút.
Đọc hết trang này đã rồi hãy mở phần này ra.
Ngày 4 — Một món trước đã, và ai dựng cùng mình
Mở sớm là chết chậm. Chọn đúng người quan trọng hơn làm giỏi hơn.
| Khái niệm | Nội dung |
| Một món thôi |
Đúng một món duy nhất cho tới khi nó tự chạy. Chạy được rồi mới mở thêm — và lúc đó mở rất nhanh vì cách làm đã có sẵn, chỉ thay ruột. Mở sớm là chết chậm: mỗi thứ làm được một nửa, không thứ nào đủ tốt để ai nhớ. Ví dụLàm xong Bộ hồ sơ mở Spa · Salon · Nail 499.000đ, tôi ngồi yên với đúng món đó: sửa trang bán, sửa cổng thu tiền, sửa trang giao hàng có khoá cho tới khi cả dây chạy trơn. Xong tôi mới làm món thứ hai là Bộ hồ sơ An toàn lao động nhóm 4 — và làm nhanh hơn hẳn, vì cả cái dây đã có sẵn, chỉ thay ruột. |
| Chuyện thứ nhất |
Có công ty bán dao cạo râu, khởi đầu chỉ bằng một cái video. Không nhà máy, không gì to tát — chỉ có một cách nói thẳng và buồn cười về việc ai cũng phải làm. Sau đó mở rộng rồi bán lại cả doanh nghiệp. |
| Chuyện thứ hai |
Công ty kính mắt dựng thương hiệu hơn trăm triệu đô. Thắng không phải vì kính tốt hơn — thắng vì chọn đúng một nhóm người trẻ thích đồ đơn giản. Chọn đúng người quan trọng hơn làm giỏi hơn. |
| Chuyện thứ ba |
Công ty giày mở kênh cộng tác viên để chính khách của mình kiếm thêm thu nhập. Khách thành người bán hàng — vừa có thêm người bán, vừa buộc chặt khách cũ, mà không phải nuôi bộ máy. |
| Nhịp |
Hai bài đáng xem mỗi ngày. Đều đặn ăn đứt một cú nổ rồi im ba tháng, vì người theo dõi cần thấy mình thường xuyên mới nhớ. Ra bài đều còn dạy cho nền tảng biết kênh mình nói về cái gì. Ví dụKênh YouTube và trang Facebook tôi dùng để nói chuyện sản phẩm số thì đăng đều chứ không dồn cục: hôm nay một đoạn về cách khoá nội dung trong đường dẫn, hôm nay một đoạn về cách đặt giá món mồi 29.000đ. Bài cũ nằm đó vẫn còn được tìm ra, còn nhịp đều thì dạy cho nền tảng biết kênh mình nói về cái gì. Một cú nổ rồi im ba tháng không bằng cái nhịp đó. |
| Lấy ý ở đâu |
Lấy những bài đang nhiều tương tác trong nghề mình, xem người ta quan tâm cái gì, đưa vào máy cho nó gợi ý dàn ý, rồi viết lại bằng chữ của mình và ví dụ của mình. Chép nguyên thì người trong nghề nhận ra ngay, mà cũng chẳng để lại gì để nhớ về mình. Ví dụÝ hay nhất của mình không lấy trên mạng — lấy từ câu khách hỏi. Mỗi tuần mình đọc lại tin nhắn, thấy câu nào lặp lại ba lần là biết đó là một bài phải viết. |
| Xây nhân vật cho khớp |
Xem người mình muốn bán thích nghe kiểu gì, quen chữ nào, sợ điều gì — rồi làm cho khớp. Đừng bắt họ nghe theo kiểu của mình. Ví dụBộ nhân viên AI 800 mẫu việc, lúc đầu tôi rao bằng chữ dân kỹ thuật: “thư viện prompt”, “agent theo vai”. Người tôi muốn bán là chủ tiệm, chủ xưởng — họ không dùng mấy chữ đó bao giờ. Tôi viết lại bằng chữ của họ: “việc nào tuần nào cũng phải ngồi làm lại thì đưa cho máy làm”. Cùng một món, khác chữ. |
| Đi từ đâu tới đâu |
Bắt đầu từ con số tiền. Có tiền đều rồi thì giữ được chỗ đứng trong vùng của mình. Giữ được chỗ đứng mới tăng được giá. Tăng được giá rồi mới có tiếng nói trong nghề. Đi ngược thứ tự — lo tiếng tăm trước khi lo tiền — thì hết hơi giữa chừng. |
| Người đầu tiên phải tuyển |
Đội nội dung, mà trong đó người dựng video là chủ chốt. Tuyển tiêu chuẩn cao ngay từ đầu, đừng tuyển tạm cho có: người dựng kém thì mình phải ngồi sửa, mà sửa thì mất đúng số giờ mình định tiết kiệm. Ví dụNgười đầu tiên tôi giao việc không phải là người, mà là cái máy. Tôi không biết lập trình nhưng vẫn nhờ AI dựng được app ghép video và con bot Telegram nhận đơn, rồi ngồi sửa tới lúc chúng chạy thật. Việc gì lặp lại mà mình vẫn phải ngồi làm tay thì đó là chỗ thiết kế sai, không phải chỗ mình chưa chăm. |
| Bốn chặng tung một món |
Chặng một: cho người ta nhận ra vấn đề. Chặng hai, tuần thứ hai: đưa cách làm, từ khoá dạng “làm sao để…”. Chặng ba, tuần thứ ba: cho khách cũ lên nói kết quả cụ thể. Chặng bốn: mở bán, nói rõ mất gì nếu để lâu. Ví dụChặng ba là chặng mình từng bỏ qua: để khách cũ lên nói. Một bác quay cái điện thoại nói "tháng này hoá đơn còn bằng một phần ba" — đoạn đó ăn đứt mọi lời mình tự nói về mình. |
| Giá khi tung |
Mở màn giá rẻ, càng về cuối càng lên. Ai vào sớm được lợi thật — đó là lý do thật để quyết ngay, không phải đếm ngược giả. Đếm ngược giả chỉ lừa được một lần, mà mất người vĩnh viễn. |
| Bán trước khi có hàng |
Mời mua trước, thị trường gật rồi mới bắt tay làm. Có người trả tiền nghĩa là món đó đúng — lúc đó làm mới yên tâm. Cách này không tồn kho, tiền về trước khi bỏ công ra, và tránh được cảnh làm cả tháng xong không ai cần. |
| Ba mươi ngày một chiến dịch |
Thay vì bán rả rích quanh năm, gom lại thành chiến dịch ba mươi ngày có mốc rõ ràng, có mở có đóng. Chiến dịch tạo ra cao trào, mà người ta chỉ quyết khi có cao trào. Bắt đầu từ con số tiền muốn thu, rồi mọi nội dung và quảng cáo trong tháng đó đều chụm vào một mũi nhọn. |
| Hai con số phải nhớ |
Chi phí để có một khách, và số tiền một khách mang lại trong suốt thời gian họ ở với mình. Khi con số thứ hai lớn hơn con số thứ nhất khoảng ba lần thì cứ mạnh dạn tăng tiền quảng cáo — càng tiêu càng lãi. Chưa đạt tỷ lệ đó thì đừng tăng, vì tăng là lỗ nhanh hơn. Ví dụMình tính trước: một đơn cho phép tiêu tối đa bao nhiêu để có khách. Vượt ngưỡng đó là lỗ, dù đơn vẫn về. Biết con số đó rồi thì nhìn bảng quảng cáo mới biết nên tăng tiền hay tắt. |
| Đừng nhìn số rẻ, hãy nhìn số cuối |
Giá mỗi lượt hiển thị hay mỗi lượt bấm rẻ chưa nói lên gì — rẻ mà toàn người không mua thì vô nghĩa. Chỉ nhìn ba thứ: có một khách tốn bao nhiêu, mỗi chặng rơi bao nhiêu người, và cuối cùng một đồng bỏ ra thu về mấy đồng. |
| Đo từng chặng |
Chia hành trình khách thành từng chặng rồi đếm: bao nhiêu người xem quảng cáo, bao nhiêu bấm vào trang, bao nhiêu để lại thông tin, bao nhiêu mua lần đầu, bao nhiêu mua lần hai. Chặng nào rụng nhiều bất thường thì sửa đúng chặng đó, đừng sửa lung tung. Trung bình mỗi chặng giữ lại được khoảng ba phần mười là ổn. Ví dụCó đợt mình thấy nhiều người vào trang mà không ai gọi. Ngồi đếm từng chặng mới ra: người ta vào rồi thoát ngay ở chỗ bảng giá, vì mình để giá trần trụi không giải thích gì. Sửa đúng chỗ đó, không phải sửa cả trang. |
| Bảy phần nằm ở tiêu đề |
Trên trang bán hàng, phần lớn quyết định mua nằm ở cái tiêu đề. Nên tối ưu tiêu đề trước tiên, thử vài cách viết rồi mới đi sửa những phần bên dưới. Chọn được một hai mẫu chạy tốt thì để yên vài tháng, đừng thấy chán mà đổi — mình chán trước khách rất lâu. Ví dụCùng một trang, mình chỉ đổi mỗi dòng đầu từ tên công nghệ sang câu nói về tiền điện hàng tháng. Không sửa gì thêm. Số người đọc tiếp khác hẳn. |
| Vài phần trăm nhân lên thành vài lần |
Tối ưu mỗi khâu vài phần trăm thôi: tiêu đề tốt hơn một chút, trang tải nhanh hơn một chút, thư gửi đúng lúc hơn một chút. Nhân các khâu với nhau thì kết quả cuối tăng vài lần. Đó là lý do người đi lâu năm bỏ xa người mới, dù nhìn từng việc chẳng thấy khác nhau mấy. Ví dụMỗi ngày mình sửa một chỗ nhỏ: hôm nay đổi tiêu đề, mai nén ảnh cho trang nhẹ, mốt sửa câu trả lời hay bị hỏi. Từng cái chẳng thấy gì. Sau nửa năm nhìn lại thì khác hẳn. Hôm nay hơn hôm qua một điểm là được. |
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — bốn chặng tung một món mới
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — hai con số quyết định có được tăng tiền quảng cáo
100%
👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng — đo từng chặng, chặng nào rụng thì sửa chặng đó
Muốn đào sâu ngày này — 9 bài dài hơn trong kho
Mỗi bài kết thúc bằng một việc làm được ngay trong mười phút.
Đọc hết trang này đã rồi hãy mở phần này ra.
Ba câu tôi tự hỏi trước mỗi việc
- Bao nhiêu tiền, trong bao lâu?
- Chia ngược ra thì mỗi ngày cần mấy đơn, mấy người hỏi?
- Khách nhìn thấy kết quả ở khúc nào — trước hay sau khi trả tiền lớn?
Trả lời được ba câu này thì mới gọi là kế hoạch. Không thì vẫn chỉ là mong muốn.
33 việc phải làm — tick được luôn
Đọc xong mà không làm thì bản này cũng như mọi bản khác. Tick tới đâu máy nhớ tới đó,
lần sau mở lại vẫn còn. Không cần đăng ký gì, tôi cũng không thấy anh chị tick cái nào.
Ngày 1 · Móng — làm trong một buổi
Ngày 2 · Nhân vật và nội dung
Ngày 3 · Bộ trang bán
Ngày 4 · Chạy và đo
Làm hết cột Ngày 1 rồi hãy sang Ngày 2. Không có con số thì mấy ngày sau chỉ là đoán.
Mấy thứ trong này tôi làm thật, anh chị bấm vào xem được
Bấm vào xem được ngay. Mỗi trang một ngành, một kiểu khách, một cách bán khác nhau.
- anhtusolar.com — Điện mặt trời. Có máy tính hoàn vốn, đề án riêng cho từng nhà.
- bsngoc.com — Phòng khám nội tiết. Kho bài viết chuyên môn, tuân thủ quy định quảng cáo y tế.
- hocvuinhi.com — Học cho trẻ nhỏ. Kho bài, kho quà tặng, khu riêng cho cha mẹ.
- chongset.store — Chống sét. Trang bán dịch vụ kỹ thuật, giải thích cho người không rành.
- noithattuanha.com — Nội thất. Trang cho khách xem mẫu và hình dung không gian.
- anhtu.store — Máy tính · camera. Trang bán hàng kèm khu kiến thức nuôi khách.
Mỗi trang một ngành, một kiểu khách. Cùng một cách làm, thay ruột thôi.
Người viết bản này là ai
Tôi học Đại học Xây dựng Hà Nội, chuyên ngành công trình. Ra trường thì đi làm thợ thật —
điện mặt trời, chống sét, máy tính camera. Mấy nghề phải ra công trình, leo mái, kéo dây.
Bôn ba mấy năm mới hiểu ra một chuyện: giỏi nghề thôi thì chỉ ra tiền lúc tay mình còn
động đậy. Nên tôi đi học thêm bán hàng và marketing online — không phải để đổi nghề, mà để cái nghề
mình đang làm đỡ phụ thuộc vào chuyện tôi có ngồi đó hay không. Trường không dạy tôi mấy thứ này;
tôi mò ra trong lúc tự xoay.
Thứ tôi chống lại là kiểu làm ăn chộp giật: bán xong mất hút, hỏng thì không ai nghe máy.
Nên có những câu tôi hay nói mà người cùng nghề không thích nghe — kiểu
“anh không cần lắp thêm đâu”, hay “nhà anh mái đó thì lắp không ăn thua,
để tiền làm việc khác”. Nói thế mất vài đơn. Nhưng người nghe xong thì nhớ.
Tôi nói trước máy quay dở lắm — video của tôi phần nhiều là quay tay đang làm, quay công
trình, quay màn hình. Chỗ tôi mạnh nhất là ngồi nói chuyện một-một với người đang vướng.
Dựng máy một lần — khỏi làm lại lần nữa. Việc lặp thì để nó chạy bằng điện, đừng chạy bằng người.
Đọc xong mà vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu
Bản này là cái bản đồ. Nhưng bản đồ không nói được nhà anh chị đang đứng chỗ nào trên đó — cái đó phải nhìn vào số của anh chị mới biết.
Vướng chỗ nào cứ gọi hoặc nhắn Zalo — vài phút thì tôi nói luôn, không tính gì. Còn nếu cần ngồi soi kỹ việc của anh chị, xem số của anh chị rồi vạch ra việc phải làm, thì đó là buổi soi riêng và có phí — vì việc đó ngốn cả buổi, làm cho không thì tôi không làm nổi lâu dài.
Nhắn Zalo cho tôi →
Hoặc bắt đầu tự học
Anh chị thấy bản này dùng được thì cứ gửi cho người cùng nghề, không cần hỏi tôi.