Chỗ này anh chị đã gặp rồi
Bài đăng được mười hai nghìn lượt xem. Anh chị vui cả buổi tối.
Hôm sau mở tin nhắn ra. Ba người hỏi. Một người mua.
Rồi tháng sau đăng bài khác, cũng mười mấy nghìn lượt xem, cũng ba người hỏi. Anh chị bắt đầu nghi ngờ chính mình: hay là mình viết chưa đủ hay, hay là hàng mình không hấp dẫn.
Cũng có khi ngược lại. Trang có tám nghìn người theo dõi, nhưng đăng gì cũng như ném đá xuống giếng. Anh chị nhìn con số tám nghìn đó mà không biết nó dùng vào việc gì.
Không phải nội dung của anh chị dở. Là ba loại người bị gộp làm một
Quanh việc làm ăn của anh chị có ba loại người rất khác nhau, mà người ta quen gọi chung là "khách tiềm năng".
Người lướt qua. Họ thấy bài của anh chị vì cái máy của Facebook hay TikTok đẩy tới. Xem hai giây rồi trôi. Ngày mai anh chị muốn gặp lại đúng người đó — không có cách nào. Người quyết định họ có thấy anh chị nữa hay không là cái máy, không phải anh chị.
Người theo dõi. Họ bấm nút theo dõi trang. Có vẻ như đã là của anh chị rồi. Nhưng nền tảng vẫn đứng giữa: nó cho bao nhiêu người trong số đó thấy bài mới là quyền của nó, và cái quyền đó thay đổi bất cứ lúc nào. Anh chị mượn được đám đông này, không sở hữu.
Người anh chị có số. Có số điện thoại, có Zalo, có địa chỉ nhà. Muốn nhắn lúc nào cũng nhắn được, không xin phép ai. Đây là loại duy nhất anh chị thật sự nắm trong tay.
Ba loại này không hơn kém nhau về đạo lý. Chúng khác nhau ở một điểm rất thực tế: loại nào anh chị chủ động chạm lại được.
Cách làm
① Đếm ba con số của chính mình
Đừng ước. Mở ra đếm.
Lượt xem bài gần nhất: 12.000
Người theo dõi trang: 8.000
Số khách thật đang giữ được: 140
② Tính xem loại nào đang mang tiền về
Trong 140 người có số kia, năm vừa rồi bao nhiêu người mua? Giả sử 40.
40 khách ÷ 140 người có số = gần 3 người trong 10 người mua
Rồi so với đám đông lướt qua: mười hai nghìn lượt xem đổi được một đơn.
③ Quy ra tiền, dùng con số của bài trước
Một khách quen đáng 54.000.000. Vậy 140 cái số điện thoại kia, nếu cứ ba trên mười thành khách quen, tương ứng với khoảng 40 khách quen.
④ Nhưng dừng lại ở đây một nhịp
Đừng nhân 40 với 54.000.000 rồi tự bảo mình đang có hai tỷ mốt. Không có. Đó là ước lượng chồng lên ước lượng: khách phải quay lại đủ số lần, phải gắn bó đủ số năm, phải giới thiệu được người khác. Con số đó dùng để so ba loại người với nhau, không dùng để tiêu và tuyệt đối không dùng để đi vay.
Ba chỗ hay làm sai
Đổ hết công vào lượt xem. Lượt xem là thứ dễ nhìn thấy nhất, nên hút hết sự chú ý của anh chị. Nhưng nó không tích luỹ. Tháng này mười hai nghìn, tháng sau vẫn phải bắt đầu lại từ con số không. Còn số điện thoại thì cộng dồn mãi.
Tưởng người theo dõi là của mình. Trang tám nghìn người theo dõi mà nền tảng chỉ cho hai trăm người thấy bài — chuyện xảy ra thường xuyên, và anh chị không làm gì được. Ai từng bị khoá trang một lần thì hiểu cảm giác mất trắng đám đông trong một buổi sáng.
Xin số điện thoại mà không đưa lại gì. Đây là chỗ làm hỏng nhanh nhất. Người ta cho số vì được một thứ đáng giá: bảng giá thật, một hướng dẫn dùng được ngay, một lần đo miễn phí. Xin trống không thì hoặc không ai cho, hoặc cho số rác — mà số rác còn tệ hơn không có, vì nó làm con số của anh chị trông đẹp trong khi thật ra rỗng.
Việc giao cho AI
Anh chị có thể nhờ AI nghĩ giúp cái đáng để đổi lấy một số điện thoại:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi bán [ghi rõ mặt hàng hoặc dịch vụ] cho [ghi rõ khách của bạn là ai].
Hãy nghĩ 5 thứ tôi có thể làm sẵn và tặng miễn phí, đủ giá trị để người ta
tự nguyện để lại số điện thoại. Mỗi thứ phải làm được trong 1 buổi, không cần
thuê ai. Với mỗi thứ, nói rõ nó giải quyết nỗi lo nào của khách.
Không đề xuất thứ gì mang tính hứa hẹn hay khuyến mãi giảm giá.
Giờ anh chị có gì trong tay
Ba con số thay vì một. Và cách đọc chúng: lượt xem để biết mình có được nhìn thấy không, người theo dõi để biết mình mượn được bao nhiêu, số điện thoại để biết mình thật sự có bao nhiêu.
Chỉ con số thứ ba là tài sản. Hai con số đầu là thời tiết.