Chuyện thường gặp
Anh chị đã có kho chữ. Sáu ô, đủ câu.
Mở tệp trắng ra viết bài. Nhìn kho, nhìn màn hình, không biết bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng vẫn gõ câu quen thuộc: "Bên em chuyên cung cấp...". Kho chữ nằm im trong tệp khác, không được dùng câu nào.
Kho không tự chạy vào bài. Phải có chỗ để đặt
Một bài bán được có ba phần. Mỗi phần lấy chữ từ một ô khác nhau.
Biết phần nào lấy ô nào thì việc viết chỉ còn là ghép.
Cách làm
① Mở bằng ô THAN — dùng nguyên văn
Câu đầu tiên có một việc duy nhất: làm khách dừng tay lại vì thấy đúng chuyện nhà mình.
Cách chắc ăn nhất là lấy thẳng câu than trong kho, chỉnh cho gọn nhưng giữ nguyên chữ.
Trong kho: "máy giặt e cứ vắt là rung ầm ầm cả nhà nghe thấy"
Câu mở: "Máy giặt cứ tới lúc vắt là rung ầm ầm,
cả nhà nghe thấy."
Không thêm "Quý khách thân mến". Không thêm "Trong cuộc sống hiện đại ngày nay". Vào thẳng.
Có thể mở bằng ô HỎI nếu câu hỏi đó khách hỏi đi hỏi lại:
Trong kho: "cái này 1m2 hết bnhiu v a"
Câu mở: "Câu hỏi nhiều nhất tuần này vẫn là:
một mét vuông hết bao nhiêu."
⛔ Không mở bằng tên công nghệ. "Ứng dụng công nghệ ép nhiệt Nhật Bản" là câu của người bán, không phải câu của người đang khổ.
② Giữa bài: giải thích vì sao lại thế, bằng con mắt người trong nghề
Đây là phần khách chuyển từ biết anh chị sang tin anh chị.
Cấu trúc ba nhịp:
- Nhịp 1: cái khách thấy
- Nhịp 2: nguyên nhân thật, cái khách không thấy
- Nhịp 3: vậy thì làm gì
"Máy rung khi vắt, phần lớn không phải hỏng máy.
Máy giặt có bốn cái chân vặn được. Nhà lát gạch
không phẳng tuyệt đối, chỉ cần lệch vài ly là lúc
vắt tới một nghìn vòng một phút, cả cái máy nhảy.
Cách thử: lấy tay đẩy nhẹ bốn góc máy. Góc nào
nhún xuống là chân đó hụt. Vặn chân đó xuống cho
chạm sàn, thử giặt lại một mẻ."
Đoạn này cho đi thật, không giữ lại. Người tự làm được thì họ nhớ anh chị. Người không muốn tự làm thì họ gọi anh chị.
Đây cũng là chỗ dùng ô LO. Khách sợ gì thì nói thẳng vào cái đó:
Trong kho ô LO: "sợ gọi thợ tới xong bảo phải thay cả máy"
Đưa vào bài: "Nhiều người ngại gọi thợ vì sợ tới nơi
lại nghe câu phải thay cả máy. Cho nên
tôi để cách tự thử ở trên: thử xong vẫn
rung thì hãy gọi."
③ Cuối bài: mời, đúng một lời mời
Phần này ngắn nhất và bị làm hỏng nhiều nhất.
Hỏng kiểu thứ nhất — mời quá nhiều thứ: gọi điện, nhắn tin, để lại số, ghé cửa hàng, xem bảng giá. Khách phải chọn thì khách không chọn.
Hỏng kiểu thứ hai — không mời gì cả, kết bằng "Hy vọng bài viết hữu ích".
Đúng một lời mời, nói rõ khách được gì và cần làm gì:
"Thử vặn chân máy trước. Vẫn rung thì nhắn cho tôi
kiểu máy và năm mua, tôi đoán được bệnh trước khi tới."
Dùng ô MƠ để viết câu kết cho có hình ảnh:
Trong kho ô MƠ: "muốn giặt đêm mà k làm chồng con thức giấc"
Câu kết: "Mục tiêu là bấm giặt lúc mười giờ đêm
mà cả nhà vẫn ngủ yên."
④ Ghép lại và kiểm tra
Mở <- ô THAN (nguyên văn)
Giữa <- kiến thức nghề + ô LO
Cuối <- một lời mời + ô MƠ
Kiểm tra bằng một phép thử: che tên nghề đi, đưa cho người lạ đọc. Nếu họ đoán được khách đang khổ vì cái gì thì đạt. Nếu chỉ đoán được anh chị bán gì thì viết lại phần mở.
Giao AI phần ghép nháp:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi đưa 3 thứ:
- Câu THAN nguyên văn của khách: [dán vào]
- Câu LO nguyên văn của khách: [dán vào]
- Kiến thức nghề tôi muốn chia sẻ: [dán vào]
Viết một bài 400 chữ theo đúng cấu trúc:
- Mở bằng câu THAN, giữ nguyên chữ khách dùng
- Giữa: cái khách thấy -> nguyên nhân thật -> cách tự thử
- Cuối: đúng MỘT lời mời
Xưng "tôi", gọi người đọc là "anh chị". Câu ngắn.
Không thêm lời khen của khách nào. Không hứa nhanh, rẻ,
chắc chắn khỏi.
Ba chỗ hay làm sai
Mở bằng lời giới thiệu bản thân. "Bên em có mười năm kinh nghiệm" là câu về anh chị. Câu đầu tiên phải về khách. Kinh nghiệm để đoạn giữa tự nó lộ ra qua cách anh chị giải thích.
Giữa bài giữ nghề, sợ dạy hết thì khách tự làm. Người tự làm được vốn dĩ sẽ không thuê. Người thuê là người bận hoặc ngại. Giữ nghề chỉ làm mất phần tin, không giữ được khách nào.
Cuối bài mời năm thứ. Càng nhiều lựa chọn càng ít người làm. Một lời mời, một hành động.
Giờ anh chị có gì trong tay
Ba phần, ba ô. Mở lấy THAN, giữa lấy LO, cuối lấy MƠ.
Kho chữ có sẵn rồi thì viết bài không còn là nghĩ ra chữ nữa. Chỉ là lấy đúng câu, đặt đúng chỗ.