Chuyện thường gặp
Anh chị viết một bài. Mở đầu: "Bên em chuyên thi công trần thạch cao, giá tốt, uy tín, nhận công trình toàn khu vực."
Người ta lướt qua.
Anh chị đổi: viết một câu chuyện dài, cảm động, về hành trình khởi nghiệp. Nhiều người đọc, nhiều lời khen.
Không ai mua. Vì đọc xong họ không biết anh chị bán gì, cũng chẳng học được gì.
Hai lần đều hỏng, vì cùng một lý do: ba việc không đứng đúng chỗ.
Ba việc, và tại sao thứ tự không đảo được
① LẤY CHÚ Ý - để họ dừng lại
② TRAO GIÁ TRỊ - để họ thấy mình biết việc
③ MỜI MUA - để họ biết đường đi tiếp
Bỏ ① thì không ai đọc tới ②.
Bỏ ② thì ③ thành chèo kéo.
Bỏ ③ thì cả ① và ② thành làm từ thiện.
Đảo thứ tự cũng hỏng. Đưa ③ lên trước ② là đúng cái lỗi phổ biến nhất — mời mua khi người ta chưa thấy lý do gì để tin.
Đây là chỗ nhiều người đã học đủ thứ kỹ thuật mà vẫn không ra tiền. Kỹ thuật viết tiêu đề là việc ①. Kỹ thuật chốt đơn là việc ③. Không ai dạy phần ② nằm giữa — mà chính phần ② mới quyết định người ta có nghe câu ③ hay không.
Cách làm
① Lấy chú ý bằng thứ họ đang nghĩ, không phải thứ mình đang bán
Câu mở đầu phải là câu trong đầu khách, nói lại bằng lời của họ.
Yếu: "Nhận thi công trần thạch cao giá rẻ"
Được: "Trần nhà mới làm 8 tháng đã nứt chân chim — lỗi thợ hay lỗi vật liệu?"
Câu thứ hai không hay hơn về văn. Nó chỉ đúng hơn về việc: nó là câu đang nằm sẵn trong đầu người vừa gặp chuyện đó.
⛔ Nhưng lấy chú ý không phải là doạ hay bịa. Không viết "chỉ còn 2 suất cuối" khi không phải. Không viết "hôm nay hết ưu đãi" rồi mai vẫn ưu đãi. Cái đó lấy được chú ý một lần và mất lòng tin vĩnh viễn.
② Trao giá trị nghĩa là họ làm được một việc sau khi đọc
Đây là thước đo duy nhất: đọc xong, họ có làm được thêm việc gì không?
Chưa phải giá trị: "Trần thạch cao cần thi công đúng kỹ thuật"
Là giá trị: "Đứng dưới trần, soi đèn điện thoại rọi ngang.
Thấy gợn sóng theo đường khung là khung bị võng,
nứt là chuyện sớm muộn. Kiểm được trong 1 phút."
Câu dưới cho họ một việc làm ngay, không cần mua gì. Làm xong, trong đầu họ hiện ra một câu: người này biết việc thật.
Đó chính là thứ anh chị cần. Không phải lời khen — mà là kết luận đó.
③ Mời mua thì mời cho rõ
Sau khi cho đủ, việc mời mua không còn là chèo kéo nữa. Nhưng phải mời cho ra mời:
Mờ: "Ai quan tâm inbox em nhé"
Rõ: "Tôi nhận kiểm tra trần miễn phí trong bán kính 10km, đi trong ngày.
Nếu phải làm lại, trần 20m2 khung xương chuẩn: 4.800.000, làm 2 ngày.
Nhắn thẳng vào trang này, tôi trả lời trong ngày."
Rõ ràng là một dạng tôn trọng. Người ta biết chính xác mình đang đứng trước cái gì.
④ Chia ba việc ra ba bài, không nhồi vào một
Không phải bài nào cũng phải đủ ba. Cách bền hơn là chia ra:
Bài 1 (①+②) chuyện nghề + một mẹo tự kiểm tra → không nhắc giá
Bài 2 (②) giải thích một chỗ khách hay bị hớ → không nhắc giá
Bài 3 (②+③) ảnh việc vừa làm + giá + cách đặt → mời rõ ràng
Hai bài cho, một bài mời. Cho đủ rồi thì lời mời nhẹ như không.
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi bán [nghề, món chính, giá khoảng bao nhiêu].
Khách của tôi hay lo nhất về [ghi rõ nỗi lo].
Hãy viết cho tôi 3 bài theo thứ tự:
- Bài 1: mở bằng đúng câu khách đang nghĩ, rồi dạy họ MỘT việc tự kiểm tra
được trong 2 phút. Không nhắc giá, không mời mua.
- Bài 2: giải thích một chỗ khách hay bị thiệt khi chọn nhầm. Không nhắc giá.
- Bài 3: kể một việc tôi vừa làm xong, rồi nêu rõ giá, phạm vi việc, thời gian,
cách liên hệ.
Không dùng từ "chỉ còn", "cuối cùng", "gấp". Không bịa lời khách khen.
Ba chỗ hay làm sai
Lấy chú ý bằng thứ không liên quan. Câu mở giật gân, ảnh bắt mắt, nhưng chẳng dính gì tới việc mình làm. Người dừng lại rồi đi luôn, vì họ không phải khách của anh chị. Chú ý sai người thì bằng không.
Trao giá trị nửa vời vì sợ mất nghề. Nhiều anh chị giữ lại phần hay nhất, sợ nói hết thì khách tự làm. Thực tế ngược lại: nói càng rõ, người ta càng thấy việc này khó, và càng muốn thuê người biết. Người tự làm được sau khi đọc bài của anh chị thì vốn dĩ họ đã không thuê ai.
Mời mua bằng cách hối. Cho đi tử tế cả bài rồi kết bằng "nhanh tay kẻo hết" là tự phá công của chính mình. Giọng ở câu cuối phải cùng một giọng với cả bài. Mời — rồi để người ta tự quyết.
Giờ anh chị có gì trong tay
Ba việc, đúng thứ tự: dừng lại, thấy đáng tin, biết đường đi tiếp.
Bài nào thiếu một trong ba thì không phải bài dở — chỉ là bài chưa xong.