LÀM ĐƯỢC

Bốn loại bài đăng, chỉ hai loại ra tiền

Cho đi đúng cách · bài 7/22 · ⏱ 4 phút

Xong bài này anh chị phân loại được mọi bài mình đăng vào đúng bốn loại, và biết loại nào đang nuôi mình, loại nào chỉ đang vui.

Viết gì để người ta đọc

Bài này nằm ở đâu — xem bản đồ
100%

👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng

BÁN ĐỀU MÀKHÔNG KIỆT SỨC VIỆC HƯỚNG RA KHÁCH Để người ta biết đến mình không ai biết thì lấy đâu ra khách Để người ta tin mình biết rồi vẫn chưa mua — vì chưa tin BẠN Ở ĐÂY Để người ta chịu trả tiền tin rồi mà vẫn “để em suy nghĩ” Để Google dẫn khách về khách đang tìm mà lại ra người khác VIỆC HƯỚNG VÀO MÌNH Tiền đi đâu bán bấy nhiêu mà cuối tháng không dư Để mình không phải ôm hết bán được rồi thì mình kiệt sức Để một mình làm bằng cả đội việc thì nhiều mà chỉ có một mình
Loại 1 — VUI cười, đẹp, bắt trend — nhiều mắt, không ra tiền Loại 2 — HỨNG câu nói hay, chuyện vượt khó, truyền cảm hứng Người ta nhớ cái bài clip cười tuần trước — có nhớ ai đăng không? Vẫn cần, nhưng không đủ hai loại này kéo người vào, không làm họ móc ví HAI LOẠI KÉO NGƯỜI XEM Loại 3 — DẠY chỉ người ta làm được một việc nhỏ, càng nhỏ càng tốt Loại 4 — BÁN bán gì, cho ai, bao nhiêu tiền, mua bằng cách nào Thêm một lớp nghề là đổi loại cùng tấm ảnh, thêm một câu, bài vui thành bài dạy Câu kiểm trước khi bấm đăng "người lạ đọc xong làm được gì?" HAI LOẠI RA TIỀN BỐN LOẠI BÀI ĐĂNG Người xem bài vui thì nhớ CÁI BÀI; người xem bài dạy thì nhớ NGƯỜI VIẾT
Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.

Chỗ này anh chị đã nghe rồi

"Phải đăng đều." "Phải có nội dung giá trị." "Phải xây kênh trước rồi mới bán."

Nghe thì đúng. Nhưng về mở điện thoại ra thì bí. Đăng gì bây giờ? Thế là đăng cái đang có: ảnh quán sáng nay, một câu nói hay, một bảng giá.

Ba tháng sau nhìn lại: trang có bài đều đặn, có người thả tim, mà chưa ai nhắn hỏi mua.

Không phải anh chị kém

Anh chị đã làm đúng phần khó nhất: duy trì được. Rất nhiều người bỏ cuộc ở tuần thứ hai.

Chỗ hụt không nằm ở sự chăm chỉ. Nó nằm ở chỗ chưa ai nói rõ: nội dung có bốn loại, và bốn loại này làm bốn việc khác nhau.

Đăng mà không biết bài này đang làm việc gì thì giống như mở tiệm ăn mà món nào cũng nấu — bận cả ngày, không món nào ra tên tuổi.

Cách làm

① Gọi tên bốn loại

Loại 1 — VUI      : cười, đẹp, bắt trend
Loại 2 — HỨNG     : truyền cảm hứng, câu nói hay, chuyện vượt khó
Loại 3 — DẠY      : chỉ người ta làm được một việc nhỏ
Loại 4 — BÁN      : mời mua, có giá, có cách mua

Hai loại đầu kéo người xem. Hai loại sau ra tiền. Cả bốn đều cần, nhưng chỉ loại 3 và loại 4 làm cho người lạ móc ví.

② Hiểu vì sao loại 1 và 2 không ra tiền

Người xem bài vui thì nhớ cái bài. Người xem bài dạy thì nhớ người viết.

Anh chị xem một clip cười hay tuần trước — có nhớ ai đăng không? Chắc là không. Nhưng nếu tuần trước có người chỉ anh chị cách kiểm tra xem gạch ốp có bị rỗng ruột bằng cách gõ nhẹ, thì hôm nay đi mua gạch anh chị sẽ nhớ tới người đó.

Đó là toàn bộ khác biệt.

③ Biến một bài VUI thành bài DẠY chỉ bằng một câu

Không cần bỏ bài vui. Chỉ cần thêm một lớp nghề vào cuối.

Trước: "Hôm nay giao 3 xe cát cho công trình bên Hòa Bình."
Sau: "Hôm nay giao 3 xe cát bên Hòa Bình. Chủ nhà hỏi sao cát này đắt hơn chỗ khác 60 nghìn một khối. Tôi bốc một nắm bóp lại: cát sạch bóp xong tơi ra, cát lẫn bùn thì vón cục. Bùn nhiều thì vữa yếu. Anh chị mua cát ở đâu cũng bóp thử một nắm trước khi đổ."

Cùng một tấm ảnh. Cùng thời gian đăng. Nhưng bài sau vừa vui vừa dạy — và người đọc nghĩ: người này biết việc.

④ Kiểm tra mỗi bài bằng đúng một câu hỏi

Trước khi bấm đăng, hỏi: "Người lạ đọc xong làm được gì?"

  • Không làm được gì, chỉ thấy vui → bài VUI.
  • Làm được một việc nhỏ ngay hôm nay → bài DẠY.
  • Trả lời được "mua thế nào" → bài BÁN.

Không trả lời được câu hỏi đó thì bài chưa xong. Thêm một dòng "cách làm" vào là xong.

Ví dụ cho một tiệm tóc:

Bài VUI  : ảnh khách vừa cắt xong
Bài DẠY  : "Tóc rụng nhiều mùa hanh? Đừng gội nước nóng.
            Nước ấm bằng thân nhiệt thôi. Thử 2 tuần."
Bài BÁN  : "Gói phục hồi 3 buổi, 450 nghìn.
            Nhắn tin đặt lịch trước 1 ngày."

Ba chỗ hay làm sai

Tưởng bài DẠY là phải dạy điều to tát. Không. Càng nhỏ càng tốt. "Gõ vào viên gạch nghe tiếng bộp là rỗng ruột" đủ rồi. Dạy điều to thì người ta không làm được, không làm được thì không nhớ.

Sợ dạy hết rồi khách tự làm, không cần mình nữa. Người tự làm được thì vốn dĩ đã không thuê. Người thuê là người bận, người ngại, người muốn chắc. Dạy càng rõ, họ càng thấy việc này khó hơn họ tưởng — và càng tin anh chị.

Đăng bài BÁN nhưng viết nửa vời. "Ai quan tâm inbox nhé" không phải bài bán. Bài bán phải có: bán cái gì, cho ai, bao nhiêu tiền, mua bằng cách nào. Thiếu một trong bốn thì vừa không bán được, vừa mất một lượt đăng.

Giờ anh chị có gì trong tay

Một bộ bốn cái tên để dán vào bất kỳ bài nào. Một câu hỏi kiểm tra trước khi đăng. Và một cách thêm đúng một câu để biến bài vui thành bài xây được lòng tin.

Từ giờ, mỗi lần bí không biết đăng gì, đừng hỏi "đăng gì". Hỏi "hôm nay mình dạy được gì nhỏ nhỏ".

Làm ngay trong mười phút

Mở trang của anh chị, lấy mười bài gần nhất. Ghi cạnh mỗi bài đúng một chữ: VUI, HỨNG, DẠY, BÁN. Đếm xem có bao nhiêu chữ DẠY.

Vướng chỗ nào?

Làm theo mà chưa ra thì gọi tôi, vài phút tôi nói luôn. Đây là chỗ khác hẳn khoá học thường — học đến đâu, đỡ đến đó.

📞 Gọi 0828477999💬 Nhắn Zalo

Bài tiếp theo

Mười bài thì sáu bài để hút, ba bài để dạy, một bài để bán

Cho đi đúng cách

Học tiếp →