Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.
Chuyện thường gặp
Anh chị viết: "Sản phẩm dành cho chị em phụ nữ hiện đại."
Đăng lên. Vài lượt thích, phần lớn là người quen. Không ai nhắn.
Nghĩ chắc tại chưa đủ người thấy. Bỏ tiền chạy quảng cáo cho nhiều người thấy hơn. Người thấy tăng thật. Tin nhắn vẫn không tăng.
Lúc đó dễ nghĩ: chắc mặt hàng của mình không hợp bán online.
Không phải hàng của anh chị dở
Câu đó không sai về nội dung. Nó chỉ không chạm vào ai cả.
Người ta lướt điện thoại rất nhanh. Ba giây đầu não chỉ làm đúng một việc: hỏi "cái này có phải chuyện của mình không?". Trả lời không, ngón tay đi tiếp.
"Phụ nữ hiện đại" thì ai cũng thuộc vào, mà không ai thấy đó là mình. Nó giống như đứng giữa chợ hô "ai ơi" — cả trăm người nghe thấy, không ai quay đầu.
Còn "mẹ mới sinh, con hai tháng, đêm dậy ba lần" thì chỉ một nhóm nhỏ nghe. Nhưng nhóm nhỏ đó dừng lại.
Người dạy hay bảo "đừng thu hẹp tệp khách kẻo mất khách". Với công ty lớn có tiền phủ sóng thì đúng. Tiệm nhỏ ngân sách vài triệu thì ngược lại: nói rộng là tiêu tiền cho những người không bao giờ mua.
Cách làm
① Viết ra hoàn cảnh, không viết đặc điểm
Đặc điểm là nữ, 25-40 tuổi, ở Hà Nội. Cái đó để cài quảng cáo, không để viết.
Hoàn cảnh là chuyện đang xảy ra với họ tuần này.
RỘNG: phụ nữ hiện đại
HẸP: mẹ có con 0-6 tháng, đang cho bú, mỗi đêm dậy 2-3 lần
RỘNG: chủ doanh nghiệp
HẸP: chủ tiệm ăn vừa mở chi nhánh thứ hai,
không còn đứng bếp được cả hai nơi
RỘNG: người cần sửa nhà
HẸP: nhà mặt đường, phòng ngủ sát mặt tiền,
con học lớp 12 mà đêm nào xe tải cũng chạy
② Nói trúng thứ họ đang lo, bằng chữ của họ
Nghe khách nói rồi chép lại nguyên văn. Đừng dịch sang chữ đẹp.
Họ nói: "chả có tay nào rảnh, bế con còn chưa xong"
Đừng viết: "tối ưu hoá thời gian cho phụ nữ bận rộn"
Viết: "khi anh chị chỉ còn một tay rảnh"
③ Ghép thành một câu mở đầu
Công thức thô: [nhóm hẹp] + [thứ đang xảy ra] + [thứ họ muốn]
"Mẹ nào con đang hai tháng, đêm dậy ba lần,
mà sáng vẫn phải dậy đi làm — đọc cái này."
"Tiệm ăn vừa mở cơ sở hai, bếp bên kia làm không giống bên này.
Tôi kể cách tôi xử chỗ đó."
Một điều quan trọng: câu mở đầu chỉ được hứa đúng thứ bên trong bài có. Hứa "cách xử" thì trong bài phải có cách xử thật. Kéo được người ta dừng lại rồi làm họ hụt là mất luôn lần sau.
④ Nhờ AI liệt kê nhóm hẹp
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi bán [ghi mặt hàng hoặc dịch vụ] ở [ghi khu vực].
Bạn liệt kê 8 nhóm khách HẸP — mỗi nhóm mô tả bằng
HOÀN CẢNH đang xảy ra với họ, không mô tả bằng độ tuổi hay giới tính.
Mỗi nhóm kèm 1 câu nỗi lo cụ thể, viết bằng lời nói thường ngày.
Không dùng từ hoa mỹ, không hứa hẹn gì.
Chọn ra hai nhóm anh chị hiểu nhất. Viết cho hai nhóm đó trước.
Ba chỗ hay làm sai
Sợ hẹp quá thì mất khách ngoài nhóm. Thực tế ngược lại: người ngoài nhóm vẫn mua nếu thấy anh chị nói chuyện có hồn. Còn nói chung chung thì không ai thấy mình trong đó, kể cả người trong nhóm.
Hẹp trong đầu nhưng vẫn viết rộng ra giấy. Anh chị biết rõ khách của mình là ai, rồi đến lúc viết lại thành "quý khách hàng thân mến". Cái biết đó phải xuống được thành chữ trong câu đầu tiên.
Bịa hoàn cảnh cho hợp bài. Chưa từng gặp mẹ nào mất ngủ mà viết như đã ngồi cùng họ. Người trong nhóm đọc là nhận ra ngay chữ không phải chữ của họ. Chưa biết thì đi hỏi năm khách cũ, ghi lại nguyên văn, rồi hãy viết.
Giờ anh chị có gì trong tay
Đừng cố nói cho nhiều người nghe. Cố nói cho một nhóm nghe thấy đúng chuyện của mình.
Tuần này chọn một nhóm hẹp, viết ba bài cho riêng nhóm đó, rồi đếm số người nhắn. Không cần đoán trước kết quả — cứ đếm rồi so với ba bài cũ.