Chuyện thường gặp
Anh chị ngồi nghĩ ra một nhóm khách. Nghe rất hợp lý: "mấy anh chị văn phòng ngồi nhiều, chắc chắn đau lưng, mình bán ghế công thái học là trúng."
Rồi làm thật. Đăng bài, chạy quảng cáo, gọi điện. Ba tháng sau: vài đơn lẻ tẻ.
Nhóm đó có tồn tại. Họ có đau lưng thật. Nhưng họ chưa cần đủ để móc ví. Và cái khoảng cách giữa "có vấn đề" với "đang cần giải quyết" là chỗ chôn tiền của rất nhiều người.
Không phải anh chị nghĩ sai
Nghĩ trong đầu thì nhóm nào cũng có vẻ hợp lý. Vấn đề là trong đầu anh chị không có dữ liệu.
Người có vấn đề mà chưa thấy khó chịu đủ thì họ chịu đựng tiếp. Người khó chịu đủ rồi thì họ để lại dấu vết. Dấu vết đó nằm ngoài đời, tìm được, đếm được.
Bốn dấu hiệu dưới đây là bốn loại dấu vết. Có càng nhiều, nhóm càng thật.
Cách làm
① Họ đã tự đi tìm chưa
Người đang cần thì gõ tìm. Không cần đoán — vào ô tìm kiếm, gõ thử vài cụm từ khách hay dùng, xem có gợi ý không, xem có bao nhiêu bài đã viết về nó.
Cách kiểm nhanh: gõ đúng câu mà một người đang khổ sẽ gõ.
Không kiểm bằng: "ghế công thái học"
Kiểm bằng: "ngồi lâu đau thắt lưng phải làm sao"
"đau lưng dưới khi ngồi làm việc"
Câu thứ nhất là từ của người bán. Câu thứ hai là từ của người đang đau. Nếu câu thứ hai có nhiều người gõ, nhóm này là thật.
② Họ đã tự hỏi nhau chưa
Vào các nhóm trên mạng xã hội, diễn đàn, phần bình luận. Tìm xem có ai đang hỏi về vấn đề đó không.
Đây là dấu hiệu mạnh nhất trong bốn cái. Người ta chỉ chịu khó gõ một câu hỏi dài giữa đám đông khi họ đã bí thật.
Cách làm cụ thể: vào 3 nhóm liên quan, tìm bằng từ khoá vấn đề, đếm số bài hỏi trong ba tháng gần nhất. Chép lại nguyên văn 10 câu hỏi. Nguyên văn — đừng viết lại cho hay. Chính chữ họ dùng là chữ anh chị sẽ dùng để viết bài sau này.
③ Họ đã chi tiền cho giải pháp chắp vá chưa
Đây là dấu hiệu đáng tin nhất về khả năng trả tiền.
Người đau lưng mà chưa mua gì cả thì họ vẫn đang chịu được. Người đã mua gối tựa 200 nghìn, mua miếng dán 150 nghìn, đi mát-xa 300 nghìn một buổi — người này đã móc ví ba lần rồi. Họ đang tìm cái giải quyết dứt điểm.
Chưa chi đồng nào → còn chịu được, chưa phải nhóm của mình
Đã chi cho đồ tạm bợ → đang cần thật, đang tìm thứ tốt hơn
Đã chi nhiều lần → nhóm đáng nhắm nhất
④ Có ngày hết hạn không
Nhóm nào có một cái mốc thời gian thì cần gấp hơn hẳn.
"Muốn giảm cân" — không có mốc, hoãn được vô hạn.
"Cưới tháng 11, phải vừa áo dài" — có mốc, không hoãn được.
Cùng một dịch vụ, nhóm có mốc quyết nhanh hơn và ít mặc cả hơn. Đi tìm cái mốc: ngày cưới, ngày khai trương, ngày thi, mùa mưa sắp tới, hạn nộp hồ sơ, ngày con vào lớp một.
Chấm điểm: mỗi dấu hiệu có thì được 1 điểm.
4 điểm → làm ngay
3 điểm → làm được
2 điểm → thử nhỏ trước, đừng đổ tiền
0-1 → đây là nhóm anh chị tưởng tượng ra, không phải nhóm thật
Việc thu thập giao cho AI một phần được, nhưng phần đọc phải tự làm:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi đang cân nhắc nhóm khách: [mô tả nhóm].
Hãy viết ra 12 câu mà một người trong nhóm này sẽ gõ lên
mạng khi họ đang khổ vì vấn đề đó — viết bằng đúng giọng
người thường, không dùng thuật ngữ.
Sau đó gợi ý 5 nơi trên mạng (loại nhóm, loại diễn đàn) mà
nhóm người này hay hỏi nhau.
Cầm 12 câu đó đi gõ thử. Vào 5 nơi đó đọc thật. AI đoán chỗ, còn kết luận thì anh chị tự nhìn bằng mắt.
Ba chỗ hay làm sai
Nhắm vào nhóm đang tuyệt vọng vì bốn dấu hiệu đều rất mạnh. Người đang bệnh nặng tìm phép màu, người đang nợ ngập đầu tìm cách xoay tiền gấp, người già bị con cháu bỏ bê — nhóm này đủ cả bốn dấu hiệu. Nhưng đó không phải người đang cần, đó là người đang không còn khả năng tự bảo vệ. Nhóm để bán là nhóm còn tỉnh táo, còn cân nhắc được, mua xong vẫn thấy mình quyết đúng.
Hỏi vài người quen rồi kết luận. Người quen sẽ gật đầu cho anh chị vui. Bốn dấu hiệu ở trên đều là hành vi đã xảy ra, không phải câu trả lời phỏng vấn. Hành vi không nể mặt ai.
Bỏ qua dấu hiệu thứ ba vì ngại. Nhiều người ngại tìm hiểu khách đã tiêu tiền vào đâu, thấy như tọc mạch. Nhưng đây là dấu hiệu quan trọng nhất về việc nhóm đó có trả tiền hay không. Không cần hỏi từng người — chỉ cần nhìn xem thị trường quanh vấn đề đó đang bán những món chắp vá gì.
Giờ anh chị có gì trong tay
Nhóm khách đúng không phải nhóm nghe hợp lý nhất. Là nhóm để lại nhiều dấu vết nhất.
Họ đã tìm. Đã hỏi. Đã chi tiền tạm bợ. Và họ có một cái mốc đang đến gần.
Đủ bốn thứ đó thì việc của anh chị nhẹ đi rất nhiều — chỉ còn là xuất hiện đúng chỗ.