Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.
Chỗ này anh chị đã nghe rồi
Đặt mục tiêu SMART. Chia nhỏ mục tiêu. Có kỷ luật thì sẽ tới.
Anh chị đã nghe ba lần rồi. Có khi đã trả tiền để nghe. Ghi chép đầy vở, gật gù, thấy đúng quá.
Rồi về nhà mở vở ra. Vẫn không biết sáng mai phải làm gì.
Và đây là chỗ đau nhất: anh chị bắt đầu nghĩ chắc tại mình. Người ta nghe cũng bấy nhiêu mà người ta làm được, mình nghe rồi để đó, chắc mình không có tố chất.
Không phải anh chị kém. Là thứ đó chưa bao giờ đủ để làm
Người ta dạy anh chị cái khung. Khung thì đúng, nhưng khung không chạy được.
Cái khung nói "chia nhỏ mục tiêu ra". Nó không nói chia cho cái gì. Mà chia cho cái gì mới là toàn bộ vấn đề — vì con số để chia nằm trong sổ của anh chị, không nằm trong bài giảng của ai cả.
Người dạy không có con số của anh chị. Họ không biết một đơn của anh chị lãi bao nhiêu, tháng bán được mấy đơn, mười người hỏi thì mấy người mua. Không ai đưa cho anh chị được cái đó. Cho nên bài giảng dừng ở chỗ "hãy chia nhỏ", rồi hết.
Anh chị mang về nhà một cái khung rỗng, và tưởng lỗi ở mình vì không điền được.
Hôm nay điền.
Bốn phép chia — điền số của chính anh chị vào
Không cần máy tính. Cần đúng bốn con số của anh chị.
① Con số anh chị muốn, kèm mốc thời gian
Không viết "kiếm nhiều hơn". Viết ra: năm nay tôi muốn lãi sáu trăm triệu.
② Lãi thật một đơn — không phải giá bán
Chỗ này gần như ai cũng điền sai. Bán 5 triệu, trừ hết hàng, công, mặt bằng, điện nước — còn 1,5 triệu. Lấy 1,5 triệu, đừng lấy 5 triệu.
600.000.000 ÷ 1.500.000 = 400 đơn / năm
③ Chia xuống tháng, xuống ngày
400 ÷ 12 = 33,3 đơn / tháng
33,3 ÷ 26 = 1,3 đơn / ngày làm việc
⚠️ Đừng làm tròn giữa chừng. Thấy 1,3 rồi ghi đại thành "1 đơn/ngày" là chỗ hầu hết
người ta hỏng. Làm tròn xuống ở bước này, đến cuối năm anh chị hụt hơn hai chục phần trăm
mà không hiểu vì sao. Giữ số lẻ tới bước cuối cùng.
④ Chia cho tỷ lệ chốt — ra số người phải hỏi mình
Mười người hỏi, hai người mua. Vậy tỷ lệ là 0,2.
1,3 đơn / ngày ÷ 0,2 = 6,4 người hỏi / ngày
Xong. Mỗi ngày phải có sáu, bảy người hỏi anh chị.
Vì sao con số này khác hẳn mọi thứ anh chị từng ghi trong vở
Vì tối nay anh chị kiểm được nó.
Hôm nay có mấy người nhắn? Ba. Vậy thiếu ba, bốn người nữa. Biết ngay tối nay, không đợi đến tháng Mười mới ngã ngửa.
Và khi thiếu, anh chị biết thiếu ở đâu: thiếu người hỏi thì phải làm cho nhiều người biết đến mình hơn; đủ người hỏi mà không ai mua thì vấn đề nằm ở cách nói chuyện, không phải ở lượng khách.
Trước đây anh chị chỉ có một cảm giác mơ hồ là "tháng này ế". Giờ anh chị có một con số, và con số chỉ thẳng vào chỗ phải sửa.
Ba chỗ hay điền sai — kiểm lại kẻo tính cả năm theo số sai
Lấy giá bán thay lãi thật. Ra con số đẹp gấp ba lần thực tế. Cả năm chạy theo cái đích không có thật, cuối năm hụt mà không hiểu vì sao.
Chia cho 30 ngày. Nếu tiệm nghỉ Chủ nhật thì chỉ có 26 ngày bán. Chia cho 30 là tự lừa mình mỗi ngày một ít.
Đoán tỷ lệ chốt. Ai cũng nghĩ mình chốt được năm phần mười. Đếm thật một tuần thường ra hai, có khi một. Đếm đi, đừng đoán.
Nếu con số cuối làm anh chị choáng
Ví dụ chia ra thành mười lăm người hỏi mỗi ngày, mà hiện tại chỉ có hai.
Đừng bỏ tờ giấy đó đi. Đó là lần đầu tiên anh chị nhìn thấy sự thật.
Trước đây khoảng cách vẫn nằm đó, chỉ là không ai đo. Giờ đo được rồi thì có hai đường: hoặc hạ con số mục tiêu xuống cho vừa sức, hoặc giữ nguyên và biết chính xác mình phải kéo thêm mười ba người mỗi ngày.
Cả hai đường đều tốt hơn cách cũ — là ước một con số rồi cuối năm ngồi tự trách mình.