Chỗ này anh chị đã gặp rồi
Ai đó nói con số năm mươi nghìn. Xây danh sách năm mươi nghìn người, rồi anh chị muốn bán gì cũng được.
Nghe xong anh chị thấy hai thứ cùng lúc. Thứ nhất là ham. Thứ hai là nản — vì hiện tại trong máy có một trăm bốn mươi cái số, mà năm mươi nghìn thì xa như một hành tinh khác.
Rồi anh chị bỏ luôn ý định. Không phải vì thấy nó sai, mà vì không biết bắt đầu từ đâu và bao giờ mới tới.
Không phải anh chị nản sớm. Là con số đó bị đưa ra mà không kèm phép tính
Năm mươi nghìn không phải con số thiêng. Nó chỉ là kết quả của một phép chia mà người nói không đọc ra.
Và cái phép chia đó, khi anh chị tự làm với con số của mình, thường ra một con số nhỏ hơn nhiều — nhỏ đến mức làm được thật.
Cái đáng học ở con số năm mươi nghìn không phải là bản thân con số. Là hướng: mỗi năm danh sách phải dày lên chứ không được đứng yên, vì đó là thứ duy nhất trong việc làm ăn của anh chị chịu cộng dồn.
Cách làm
① Bắt đầu từ số tiền anh chị muốn
Ví dụ: một năm muốn lãi 600.000.000.
② Chia cho lãi thật một đơn — ra số đơn cần bán
600.000.000 ÷ 1.500.000 = 400 đơn / năm
③ Chia cho số lần một khách mua trong năm — ra số khách cần có
Khách quen mua 4 lần một năm.
400 đơn ÷ 4 lần = 100 khách / năm
Không phải bốn trăm người. Một trăm người. Đây là chỗ hầu hết mọi người nhẹ hẳn người.
④ Chia cho tỷ lệ danh sách thành khách — ra số người cần có trong danh sách
Trong danh sách, một năm bao nhiêu phần trăm thành người mua? Đếm thật, đừng đoán. Giả sử 2 phần trăm.
100 khách ÷ 0,02 = 5.000 người trong danh sách
Năm nghìn. Không phải năm mươi nghìn.
Còn năm mươi nghìn ứng với việc làm ăn lớn gấp mười lần cái anh chị vừa tính. Nó là đích của nhiều năm nữa, không phải chỉ tiêu của quý này.
Đọc kết quả cho đúng
Con số 5.000 kia đứng được hay không phụ thuộc vào hai chữ "2 phần trăm". Danh sách nguội, người ta quên anh chị là ai, thì tỷ lệ tụt xuống nửa phần trăm và con số cần có nhân lên bốn lần.
Nên trong hai việc — gom thêm số mới và chăm số đang có — việc thứ hai thường rẻ hơn và nhanh ra tiền hơn. Danh sách một trăm bốn mươi người mà tháng nào cũng được nghe anh chị nói chuyện tử tế, ăn đứt danh sách hai nghìn người ba năm không nhận được gì.
Ba chỗ hay làm sai
Gom số bằng mọi giá. Mua danh sách, bốc số từ hội nhóm, tổ chức quay thưởng để hốt số. Con số trên màn hình đẹp lên rất nhanh, nhưng tỷ lệ mua tụt xuống gần bằng không, và anh chị mất luôn cái thước để đo. Chưa kể nhắn cho người không hề cho phép là chuyện phiền phức về sau.
Nghĩ danh sách là để bán. Danh sách là để giữ liên lạc. Tháng nào cũng chào hàng thì người ta chặn. Cho trước nhiều lần rồi mới bán một lần — đó là cách duy nhất để cái danh sách còn sống sau ba năm.
Nhân danh sách với giá trị khách quen rồi tự sướng. Năm nghìn người nhân năm mươi tư triệu ra một con số khổng lồ. Con số đó không có thật. Chỉ 2 phần trăm trong đó thành khách, và ngay cả 54.000.000 kia cũng chỉ là ước lượng cho một khách đã thành khách quen. Đừng nói con số ấy với ai, và tuyệt đối đừng dựa vào nó để vay tiền hay ký hợp đồng thuê mặt bằng.
Việc giao cho AI
Có con số đích rồi thì cần biết mỗi tháng phải thêm bao nhiêu, và thêm bằng cách nào:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi bán [mặt hàng hoặc dịch vụ] cho [khách của bạn là ai].
Hiện tôi giữ được [số] khách trong danh sách. Tôi cần đạt [số] trong [số] tháng.
Hãy tính giúp mỗi tháng cần thêm bao nhiêu người, rồi đề xuất 6 cách gom số
mà người ta tự nguyện để lại vì thấy đáng, không dùng quay thưởng, không mua danh sách.
Xếp 6 cách theo thứ tự từ rẻ và làm được ngay đến tốn kém.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một con số đích của riêng mình, tính ra từ số tiền mình muốn — chứ không phải một con số nghe được ở đâu đó.
Và một việc rất cụ thể cho tuần này: đếm xem đang giữ được bao nhiêu, rồi làm cho con số đó lớn hơn tuần trước.