Chuyện thường gặp
Bật quảng cáo: có khách. Tắt quảng cáo: im như tờ.
Nên anh chị không dám tắt. Tháng nào cũng phải nạp, như đóng tiền thuê chỗ đứng ngoài chợ. Ngừng đóng là mất chỗ.
Càng chạy lâu càng thấy rõ: mình không xây được gì cả. Chỉ đang thuê khách theo ngày.
Không phải anh chị kém. Là tiền đang mua một thứ rồi bị vứt đi
Mỗi đồng quảng cáo mua về hai thứ, không phải một.
Thứ nhất: người mua ngay hôm nay. Anh chị nhìn thấy thứ này, vì nó ra tiền liền.
Thứ hai: người quan tâm nhưng chưa mua hôm nay. Người hỏi giá rồi im. Người xem hết video. Người vào trang rồi thoát.
Thứ hai đông gấp nhiều lần thứ nhất. Và trong hầu hết trường hợp, anh chị không giữ lại gì của họ cả. Họ đi, mang theo tiền quảng cáo anh chị vừa trả để có được họ.
Đó là lý do tắt là tịt. Không phải vì quảng cáo yếu, mà vì mỗi tháng anh chị bắt đầu lại từ con số không.
Người dạy anh chị chạy quảng cáo dạy đúng phần chạy. Phần giữ thì không ai dạy, vì nó không nằm trong trình quản lý quảng cáo — nó nằm trong sổ của anh chị.
Cách làm: giữ lại ba thứ, xây dần một tệp riêng
① Nhìn cho ra con số bị vứt
Một tiệm nội thất nhỏ, một tháng:
Tiêu quảng cáo : 20.000.000 đ
Người nhắn hỏi : 120
Người mua : 14
Người không mua: 106
106 người đó đã được trả tiền để có. Nếu tháng sau không còn dấu vết gì của họ, thì 106 phần trong 20 triệu đã bốc hơi.
② Giữ lại thứ rẻ nhất trước: liên hệ
Không cần phần mềm. Một file Excel bốn cột là đủ: ngày, tên, số điện thoại hoặc Zalo, hỏi món gì.
Người nhắn tin thì đã có sẵn kênh để nhắn lại. Người gọi điện thì lưu số. Người hỏi rồi im cũng lưu.
Sau sáu tháng anh chị có khoảng 600 người từng quan tâm. Đó là tài sản, và nó không tắt theo nút quảng cáo.
③ Giữ thứ thứ hai: nhóm người đã tương tác trên nền tảng
Cả Facebook và Google đều cho phép anh chị dựng một tệp gồm những người đã vào trang, đã xem video, đã nhắn tin. Bật cái này chỉ mất mười phút và nó tự gom người từ hôm bật trở đi.
Chưa bật thì mỗi ngày trôi qua là một ngày mất dữ liệu không lấy lại được. Đây là việc nên làm hôm nay chứ không phải tháng sau.
④ Chia đôi tiền: một phần tìm người mới, một phần nhắc người cũ
Cách phổ biến và dễ kiểm soát:
Tiền tìm người mới : 70% → 14.000.000 đ
Tiền nhắc người cũ : 30% → 6.000.000 đ
Phần nhắc người cũ chạy vào tệp ở bước ③. Nó luôn rẻ hơn nhiều, vì những người đó đã biết anh chị là ai.
Ví dụ thật hay gặp: giá một người hỏi từ tệp lạ là 165 nghìn, từ tệp đã biết mình là 40 nghìn. Cùng 6 triệu, một bên ra 36 người, một bên ra 150 người.
⑤ Mỗi tháng nhắn cho tệp của mình một lần, bằng thứ có ích
Không phải bảng giá. Là một mẹo, một lời nhắc theo mùa, một việc họ làm được.
Tiệm nội thất tháng 11: "Sắp Tết, tủ bếp đóng mới thường phải đặt trước 4 tuần. Anh chị nào định thay thì tuần này là hạn chót để kịp."
Tin đó không xin gì cả. Nhưng người đang phân vân từ tháng 8 sẽ nhớ ra mình.
Ba chỗ hay làm sai
Chỉ lưu người đã mua. Người đã mua là số ít và vừa mới mua xong. Người chưa mua mới là chỗ tiền còn nằm lại.
Nhắc người cũ bằng cách dội bom. Ngày nào cũng thấy mặt mình là họ chặn. Tuần một lần là tối đa, tệp càng nguội thì càng thưa.
Đợi "khi nào rảnh sẽ làm hệ thống". Sáu tháng nữa vẫn chưa rảnh, và sáu tháng dữ liệu nữa đã mất. Bắt đầu bằng file Excel bốn cột. Nó xấu nhưng nó chạy.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một cách nhìn khác về cùng số tiền: mỗi tháng chạy quảng cáo, anh chị vừa mua đơn hàng vừa xây một danh sách.
Danh sách đó lớn dần. Đến một lúc, tắt quảng cáo vài tuần vẫn còn khách — vì lúc đó anh chị không còn thuê chỗ đứng ngoài chợ nữa, mà đã có chỗ của mình.