Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.
Chuyện thường gặp
Sáng mở sổ ra, danh sách việc có mười bốn dòng.
Trả lời tin nhắn. Đặt hàng nhà cung cấp. Sửa lại ảnh bìa. Xem cái khoá học còn dở. Gọi thợ. Ghi sổ chi. Đăng bài. Họp với em nhân viên. Đổi lại bảng giá cho đẹp hơn.
Tối về, gạch được mười một dòng. Mệt rã. Ngủ ngon vì thấy mình chăm.
Cuối tháng đếm đơn. Vẫn bằng tháng trước.
Và cứ thế mười hai tháng.
Không phải anh chị lười. Danh sách chính là thủ phạm
Tôi nói thẳng chỗ này: người bận mà không ra tiền thường là người siêng nhất, không phải người lười nhất. Người lười thì đã bỏ cuộc từ lâu rồi.
Vấn đề nằm ở hình dạng của tờ giấy.
Danh sách là một hàng dọc. Mười bốn dòng xếp thẳng từ trên xuống dưới. Nhìn vào đó, mọi dòng trông y hệt nhau — cùng một dấu gạch đầu dòng, cùng một cỡ chữ, cùng một chỗ để tích vào khi làm xong.
Nhưng thực tế thì "gọi cho ba khách đang phân vân" và "đổi phông chữ bảng giá" không hề bằng nhau. Một cái có thể ra 4,5 triệu tối nay. Một cái ra không đồng nào, mãi mãi.
Danh sách không nói cho anh chị biết điều đó. Nó chỉ nói: có mười bốn việc, làm đi.
Và bộ não thì luôn chọn việc dễ nhất, vì tích xong dòng nào cũng cho cảm giác thắng như nhau. Đổi phông chữ mất mười phút và không sợ bị từ chối. Gọi cho khách mất bốn mươi phút và có thể bị nói "để tôi suy nghĩ thêm". Đằng nào cũng chỉ được một dấu tích — thì chọn cái nhẹ.
Anh chị không sai. Cái tờ giấy nó dụ anh chị.
Cách làm: thử một lần cho thấy tận mắt
① Lấy danh sách việc của một ngày bất kỳ tuần trước.
Đừng lấy danh sách hôm nay — mình sẽ tự thiên vị. Lấy ngày đã qua rồi.
② Đặt một câu hỏi duy nhất cho từng dòng: nếu tôi không làm việc này, tháng này tôi mất mấy đơn?
Không phải "việc này có quan trọng không". Ai hỏi thế cũng tự trả lời là quan trọng cả. Hỏi thẳng bằng số đơn.
③ Chia làm hai cột.
VIỆC HÔM ẤY (14 dòng)
|
┌───────┴───────┐
NỐI VÀO ĐƠN KHÔNG NỐI
(3 dòng) (11 dòng)
| |
gọi 3 khách đổi phông chữ
đăng 1 bài xem nốt khoá học
hỏi khách cũ họp 90 phút
sửa ảnh bìa
...
④ Cộng giờ.
Đây là chỗ đau. Ba dòng bên trái thường ngốn khoảng một tiếng. Mười một dòng bên phải ngốn bảy tiếng.
Nghĩa là hôm ấy anh chị làm việc tám tiếng, và một tiếng trong đó có dính đến tiền.
Cái thật sự đang xảy ra
Anh chị không thiếu nỗ lực. Anh chị đang đổ nỗ lực vào chỗ không có ống dẫn.
Giống như tưới nước cả sân mà cái cây thì nằm ở góc. Tưới cả buổi, mỏi tay, cây vẫn héo. Người đứng ngoài nhìn vào chỉ thấy anh chị chăm chỉ ghê.
Cho nên cảm giác "mình bận suốt mà không đi tới đâu" là cảm giác đúng. Nó không phải do anh chị bi quan. Nó là báo động thật, và nó đã báo đúng từ lâu rồi.
Việc phải làm không phải là cố gắng hơn. Cố gắng hơn nghĩa là tưới cả sân nhanh hơn.
Việc phải làm là đổi hình dạng tờ giấy — từ hàng dọc thành bản đồ, trong đó mỗi việc phải nối được vào một con số tiền ở giữa. Việc nào không nối được thì tự nó lộ ra. Bài sau tôi chỉ cách vẽ.
Ba chỗ hay làm sai
Nghĩ rằng dài hơn là chăm hơn. Danh sách hai mươi dòng không giỏi hơn danh sách bốn dòng. Nó chỉ chứng minh anh chị đang gánh nhiều thứ, không chứng minh anh chị đang tiến.
Xếp việc theo thứ tự việc nào đến trước. Ai nhắn trước thì làm trước. Như vậy là để người khác xếp lịch cho mình, và người ta xếp theo lợi ích của người ta.
Coi việc "chuẩn bị" là việc ra đơn. Sửa bảng giá, làm lại danh thiếp, dọn kho ảnh — nghe rất giống việc bán hàng nhưng chưa chạm được vào một khách nào. Chuẩn bị mãi thì không bao giờ tới lúc bán.
Giờ anh chị có gì trong tay
Anh chị có một con số của chính mình: hôm ấy tám tiếng, bao nhiêu tiếng nối vào đơn.
Con số đó không dễ nhìn. Nhưng nó chấm dứt được câu tự trách "chắc tại mình chưa đủ cố gắng". Không phải chưa đủ cố gắng — là cố gắng chưa được nối vào đâu cả.
Nối vào đâu, bài kế tiếp làm.