Chỗ này anh chị đã nghe rồi
Chạy quảng cáo được vài hôm, thấy có đơn. Trong đầu nghĩ: đang ngon, tăng tiền lên.
Tăng lên, đơn có thêm thật, nhưng chi phí cũng tăng. Không biết tăng có đáng không. Lại nghĩ: thôi cứ chạy tiếp vài hôm xem sao.
Vài hôm thành vài tuần. Đến lúc ngồi tính lại thì tiền đã đi một khoản không nhỏ, và câu hỏi "có lãi không" vẫn chưa có câu trả lời.
Chỗ đau nhất: lúc dừng thì tiếc, lúc chạy tiếp thì lo. Quyết định nào cũng nặng nề vì không có mốc nào để dựa.
Không phải anh chị kém. Là chưa ai đưa cho anh chị hai lằn ranh
Người ta dạy "tối ưu quảng cáo", "theo dõi chỉ số", "kiên trì thử nghiệm". Toàn lời khuyên đúng, nhưng đều là lời khuyên về cách chạy, không phải về lúc nào dừng.
Mà cái làm anh chị mệt lại chính là chỗ không biết dừng. Chạy quảng cáo không giống bật đèn — nó là một quyết định phải lặp lại mỗi tuần. Mỗi lần lặp lại mà không có mốc thì lại tốn một lần suy nghĩ, một lần lo lắng.
Hai lằn ranh dưới đây tính một lần rồi dùng cả năm. Sau đó việc quyết chỉ còn là so số, không còn là cân não.
Cách làm
① Tính lằn ranh gần: được phép chi bao nhiêu để có một khách mua lần đầu
Chính là lãi thật một đơn.
Lãi thật 1 đơn: 1.500.000 đ
Lằn ranh gần : 1.500.000 đ
Chi trên mức này mà khách chỉ mua đúng một lần, thì đơn đó lỗ ngay hôm nay.
② Tính lằn ranh xa: trần chi theo cả vòng đời khách
Nếu khách quay lại nhiều lần, số tiền họ mang lại trong nhiều năm là con số ước lượng 54.000.000. Chỉ được phép dùng một phần nó cho việc kéo khách — phần còn lại là lãi và là đệm an toàn. Lấy ba mươi phần trăm:
54.000.000 × 30% = 16.200.000 đ
Lằn ranh xa = 16.200.000 đ
Nhắc lại cho rõ: 54.000.000 là ước lượng dựa trên khách cũ, không phải tiền đã có. Đừng vay tiền để chi tới lằn ranh xa. Chỉ chi bằng tiền đang có trong tay.
③ Đo chi phí thật của tuần vừa rồi
Tiền quảng cáo 7 ngày: 3.500.000
Khách mới thật sự mua: 4
3.500.000 ÷ 4 = 875.000 / khách
④ So và quyết
875.000 < 1.500.000 → còn dưới lằn ranh gần → ĐỔ THÊM
Ba tình huống, ba câu trả lời cố định:
- Dưới lằn ranh gần — lãi ngay từ đơn đầu. Tăng tiền lên, mỗi lần tăng khoảng hai mươi phần trăm, rồi đo lại sau bảy ngày.
- Trên lằn ranh gần nhưng dưới lằn ranh xa — chưa lãi ngay, chỉ lãi nếu khách quay lại. Giữ nguyên tiền, không tăng. Dồn sức vào việc làm cho khách quay lại: gọi chăm sóc, nhắc mua lại, giữ liên lạc. Khi nào chứng minh được khách thật sự quay lại thì mới tăng.
- Trên lằn ranh xa — dừng. Không phải dừng vĩnh viễn, là dừng cái đang chạy để sửa. Sửa xong chạy lại và đo lại.
Giao phần cộng trừ cho máy:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Đây là bảng chi quảng cáo theo tuần và bảng khách mới theo tuần của tôi.
Tính chi phí kéo một khách mới cho từng tuần.
Đánh dấu tuần nào dưới 1.500.000, tuần nào trong khoảng 1.500.000 đến 16.200.000,
tuần nào vượt 16.200.000.
Chỉ trình bày bảng và con số, không đưa lời khuyên đầu tư.
Ba chỗ hay làm sai
Quyết theo ngày. Một ngày quá ít số để kết luận, hôm nay hai đơn mai không đơn nào là chuyện thường. Quyết theo tuần, tối thiểu bảy ngày và tối thiểu mười khách mới. Ít hơn thì con số chỉ là nhiễu.
Đếm người nhắn tin thay vì người trả tiền. Mẫu số phải là khách đã chuyển tiền. Đếm người nhắn thì chi phí trông rẻ đi mấy lần, và anh chị sẽ mạnh dạn tăng tiền vào đúng chỗ đang lỗ.
Tăng gấp đôi khi thấy tốt. Tăng vọt thì hệ thống quảng cáo phải học lại từ đầu, chi phí thường vọt theo, và anh chị mất luôn cái mốc so sánh. Tăng từng bước nhỏ, đo lại từng bước.
Giờ anh chị có gì trong tay
Hai con số, và một quy tắc ba nhánh.
Từ giờ câu hỏi "có nên tăng tiền không" không còn là chuyện cảm giác. Nó là một phép chia và một phép so. Mất hai phút mỗi thứ Hai.
Điều đáng giá không phải là tiết kiệm được tiền — mà là anh chị lấy lại được sự bình tĩnh. Người có lằn ranh thì dừng cũng nhẹ nhàng, mà đổ thêm cũng không run tay.