Chuyện thường gặp
Anh chị đặt 100 nghìn một ngày. Nghĩ rằng chạy nhỏ trước, thấy ăn thì tăng.
Nghe rất khôn. Nhưng ba tuần trôi qua, mỗi ngày trừ 100 nghìn, tổng hơn 2 triệu, và không có gì để "thấy ăn" cả. Vài lượt bấm lẻ tẻ. Không đủ để kết luận điều gì.
Anh chị tắt, và mang theo một kết luận sai: quảng cáo không hiệu quả với ngành mình.
Không phải anh chị kém. Là ngưỡng chưa đủ để máy học được
Máy quảng cáo — Facebook hay Google đều vậy — không biết trước ai sẽ mua hàng của anh chị. Nó phải thử rồi học.
Nó đưa quảng cáo cho một nhóm người, xem ai bấm, ai bỏ qua, ai để lại số. Đủ số lần như thế, nó mới nhận ra khuôn mặt của người mua và đi tìm thêm người giống vậy.
"Đủ số lần" là bao nhiêu? Các nền tảng lớn đều nói một con số gần nhau: khoảng 50 lần chuyển đổi mỗi tuần thì máy mới học xong.
Dưới ngưỡng đó, máy vẫn chạy, vẫn tiêu tiền của anh chị — nhưng nó đang mò. Tiền anh chị bỏ ra là học phí cho máy, không phải tiền mua khách.
Không ai nói với anh chị điều này vì bài giảng nào cũng dừng ở chỗ "đặt ngân sách phù hợp với túi tiền". Túi tiền thì đúng, nhưng máy không quan tâm túi tiền anh chị.
Cách làm: tính ngưỡng của riêng mình
① Lấy giá một chuyển đổi anh chị chấp nhận được
Chuyển đổi ở đây là một người để lại số, nhắn tin, hoặc đặt hàng — tuỳ anh chị chọn.
Ví dụ một tiệm ảnh cưới nhỏ: lãi thật một gói chụp là 4 triệu. Mười người hỏi thì hai người chốt. Vậy một người hỏi đáng giá:
4.000.000 × 0,2 = 800.000 đ
Anh chị không được trả tới 800 nghìn cho một người hỏi — đó là hoà vốn. Trả một phần ba là mức sống được:
800.000 ÷ 3 ≈ 265.000 đ / một người hỏi
② Nhân với 50 để ra ngân sách tuần tối thiểu
265.000 × 50 = 13.250.000 đ / tuần
13.250.000 ÷ 7 ≈ 1.900.000 đ / ngày
Con số này làm nhiều người choáng. Nó nên làm anh chị choáng — vì đó là sự thật mà 100 nghìn một ngày đang che đi.
③ Nếu không đủ tiền, đổi thứ mình đo
Đây là chỗ gỡ. Anh chị không bắt buộc phải bảo máy tối ưu theo "người để lại số". Anh chị có thể bảo nó tối ưu theo một việc rẻ hơn và xảy ra thường xuyên hơn: người bấm vào xem, người xem hết video, người nhắn tin.
Ví dụ đổi sang tối ưu theo lượt bấm, mỗi lượt 3.000 đ:
3.000 × 50 = 150.000 đ / tuần → khoảng 22.000 đ / ngày
Ngưỡng tụt xuống mức ai cũng làm được. Đổi lại, máy học một việc dễ hơn nên chất lượng khách kém hơn. Đó là đánh đổi thật, không phải mẹo.
④ Nếu vẫn thiếu tiền, gộp lại thay vì rải ra
Ba nhóm quảng cáo mỗi nhóm 100 nghìn thì cả ba đều dưới ngưỡng, cả ba đều mò. Một nhóm 300 nghìn thì có cơ hội học được điều gì đó.
Ba chỗ hay làm sai
Rải tiền cho nhiều nhóm để "thử cho công bằng". Công bằng với các nhóm, nhưng bất công với ví của anh chị. Chia nhỏ dưới ngưỡng là biến mọi nhóm thành nhóm hỏng.
Tăng ngân sách gấp đôi trong một đêm. Máy đang học dở bị đẩy sang tệp người khác, phải học lại từ đầu. Tăng từng bước 20–30% và cách nhau vài ngày.
Lấy giá bán làm mốc thay vì lãi thật. Gói chụp 12 triệu mà lãi 4 triệu, lấy 12 để tính thì ra ngưỡng đẹp gấp ba lần và tháng nào cũng lỗ mà không hiểu vì sao.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một con số ngưỡng của riêng mình, tính từ lãi thật của mình.
Trên ngưỡng: tiền đang mua khách. Dưới ngưỡng: tiền đang trả học phí cho máy.
Biết mình đang ở bên nào, anh chị mới quyết được là dồn tiền, hạ mục tiêu, hay thôi không chạy nữa. Cả ba lựa chọn đều tỉnh táo hơn cách cũ — là rót đều mỗi ngày rồi chờ phép màu.