Chuyện thường gặp
Anh chị đăng bài, được nhiều lượt thích, nhiều bình luận "quan tâm". Vui.
Nhắn tin lại thì im. Gọi thì không nghe. Cuối tháng đếm đơn: không có bao nhiêu.
Rồi có một người lạ gọi tới, nói ngay: "Anh làm cái này bao nhiêu tiền, khi nào làm được?" Chưa nói chuyện đã gần chốt.
Hai người đó khác nhau ở chỗ nào?
Khác nhau ở cái đang xảy ra trong đầu họ
Người lướt mạng đang giết thời gian. Họ nằm trên giường, ngồi trong quán, chờ con tan học. Họ không định mua gì hết. Bài của anh chị lướt qua mắt họ như một cái biển hiệu bên đường.
Họ bấm thích vì ảnh đẹp. Rồi lướt tiếp. Không có gì sai với họ cả — họ chỉ đang không ở trong tâm thế mua.
Người gõ tìm kiếm thì khác. Họ đang có việc. Điều hoà vừa hỏng. Mẹ vừa nhập viện. Hợp đồng sắp ký mà chưa biết hỏi ai.
Họ dừng việc đang làm, mở máy, gõ chữ. Gõ xong là chờ câu trả lời. Không ai gõ tìm kiếm cho vui.
Đó là khác biệt duy nhất, nhưng nó quyết định tất cả: một bên anh chị phải cắt ngang họ, một bên họ chủ động đi tìm anh chị.
Cách làm
Bước 1 — Nghe đúng chữ khách gõ
Khách không gõ như anh chị nghĩ. Anh chị nghĩ họ gõ tên dịch vụ. Thực tế họ gõ nỗi lo.
Anh chị hay nghĩ khách gõ Khách thật sự gõ
"dịch vụ vệ sinh điều hoà" "điều hoà chảy nước xuống tường"
"tư vấn thành lập công ty" "mở công ty cần bao nhiêu tiền"
"khoá học kế toán" "làm sổ sách không biết bắt đầu từ đâu"
"lắp đặt camera" "lắp camera nhà 2 tầng hết bao nhiêu"
Cột phải mới là chữ ra khách. Lấy chữ này ở đâu? Ở ngay tin nhắn khách gửi anh chị mấy tháng qua. Mở ra đọc lại, chép nguyên văn.
Bước 2 — Mỗi câu hỏi một trang
Đừng nhồi mọi thứ vào một trang chủ. Một câu hỏi của khách thì làm một trang trả lời riêng câu đó.
Ví dụ, anh chị làm nghề lắp camera. Ba câu khách hay hỏi thì làm ba trang:
- Trang 1: lắp camera nhà hai tầng hết bao nhiêu tiền
- Trang 2: camera lắp rồi xem trên điện thoại thế nào
- Trang 3: camera mất mạng có ghi hình được không
Ba trang, ba câu hỏi, ba nhóm khách. Người gõ câu nào rơi trúng trang đó.
Bước 3 — Trả lời thẳng trong ba dòng đầu
Người đang cần thì không có kiên nhẫn. Họ mở trang, đọc ba dòng, quyết định ở lại hay quay ra.
Nên trang phải trả lời ngay, không dạo đầu.
Sai: "Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, nhu cầu an ninh ngày càng được quan tâm..."
Đúng: "Nhà hai tầng thường lắp 4 mắt camera. Chi phí trọn gói phổ biến khoảng mười đến mười lăm triệu, tuỳ loại mắt và số ngày lưu hình. Dưới đây là bảng chi tiết."
Con số cụ thể. Ngay dòng đầu. Đây là mức tham khảo tuỳ thời điểm và khu vực — anh chị thay bằng giá thật của mình.
Bước 4 — Cho lối liên hệ ngay chỗ họ đang đọc
Người đang cần thì sẵn sàng gọi. Nhưng họ sẽ không cuộn xuống cuối trang để tìm số.
Đặt nút gọi ngay dưới đoạn trả lời. Rồi đặt thêm một nút nữa ở cuối trang. Hai chỗ.
Câu lệnh tìm chữ khách gõ
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Nghề của tôi: [tả nghề, ví dụ: lắp đặt camera an ninh tại Hải Phòng]
Khách của tôi: [tả khách, ví dụ: chủ nhà, chủ cửa hàng nhỏ]
Hãy viết cho tôi 20 câu mà một người ĐANG CẦN sẽ gõ lên ô tìm kiếm.
Yêu cầu:
- Viết bằng chữ người thường nói, không dùng từ chuyên ngành
- Ưu tiên câu hỏi về giá, về lo lắng, về so sánh
- Chia làm 3 nhóm: đang tìm hiểu / đang so sánh / sắp mua
Sau đó với mỗi câu, gợi ý một tiêu đề trang trả lời thẳng câu đó.
Không cần đưa mã lập trình.
Ba chỗ hay làm sai
Viết trang cho người lướt, rồi mong người tìm kiếm vào đọc. Bài kiểu kể chuyện, ảnh đẹp, câu dẫn dắt — hợp với người lướt. Người đang cần chỉ muốn thấy câu trả lời và cái giá.
Dùng chữ trong nghề thay chữ của khách. Anh chị gọi là "bảo trì định kỳ", khách gọi là "máy kêu to quá". Viết theo chữ khách thì khách mới tìm thấy.
Một trang ôm hết mọi dịch vụ. Trang nào cũng chung chung thì không trúng câu hỏi nào. Thà mười trang nhỏ mỗi trang trả lời một câu, còn hơn một trang to trả lời chung chung.
Giờ anh chị có gì trong tay
Người lướt mạng đang giết thời gian. Người gõ tìm kiếm đang có việc.
Anh chị vẫn nên có mặt ở cả hai chỗ. Nhưng nếu chỉ đủ sức làm tốt một việc, hãy làm chỗ có người đang cần.