Chỗ này anh chị đã nghe rồi
Ngày thứ hai, tiêu 400 nghìn, không có ai nhắn. Anh chị sốt ruột.
Ngày thứ ba, đổi ảnh. Ngày thứ tư, đổi câu chữ. Ngày thứ năm, thấy vẫn im, tắt luôn.
Tuần sau bật cái mới. Lại y hệt vòng đó.
Sáu tháng, năm bảy chiến dịch, mấy chục triệu — và không có lấy một chiến dịch nào sống đủ lâu để anh chị biết nó tốt hay xấu.
Không phải anh chị nóng vội. Là không ai nói cho anh chị biết nó đang làm gì
Bên trong bảy ngày đầu, máy quảng cáo làm một việc rất cụ thể: đi thử.
Nó chưa biết ai là khách của anh chị. Nó đưa quảng cáo cho đủ kiểu người, ghi lại ai bấm ai không, rồi dần dần khoanh vùng lại. Trong lúc khoanh vùng, chi phí cao và kết quả lệch lạc — đó là bản chất, không phải sự cố.
Mỗi lần anh chị sửa một thứ đáng kể — đổi ngân sách nhiều, đổi mục tiêu, đổi tệp người xem, đổi hình đổi chữ — máy coi như một quảng cáo mới và học lại từ đầu. Toàn bộ tiền của mấy ngày trước biến thành số không.
Cho nên chiến dịch bị sửa mỗi ngày là chiến dịch vĩnh viễn ở ngày thứ nhất. Nó không bao giờ tới được đoạn rẻ và ổn định.
Anh chị không làm sai vì lười. Anh chị làm sai vì sốt ruột, mà sốt ruột thì hợp lý — tiền của mình đang bị trừ. Chỉ là cái van xả sốt ruột phải đặt chỗ khác.
Cách làm: bảy ngày, ba mốc
① Trước khi bật, ghi ra hai con số cho phép mình dừng
Chỉ hai điều được phép làm anh chị tắt sớm, ghi ra giấy trước:
- Tiêu hết X đồng mà không một ai bấm vào.
- Tiêu hết Y đồng mà không một ai nhắn tin.
Ví dụ tiệm bán đồ ăn chay chạy 300 nghìn một ngày:
X = 600.000 đ (2 ngày) mà 0 lượt bấm → tắt, mẩu quảng cáo hỏng
Y = 2.100.000 đ (7 ngày) mà 0 tin nhắn → tắt, xem lại trang đích
Ngoài hai trường hợp đó, không tắt.
② Ngày 1 đến 3: chỉ được nhìn một thứ
Nhìn lượt bấm. Không nhìn đơn hàng, vì chưa có gì để nhìn.
Ngày 1: 300.000 đ → 38 lượt bấm → 7.900 đ/lượt
Ngày 2: 300.000 đ → 52 lượt bấm → 5.700 đ/lượt
Ngày 3: 300.000 đ → 61 lượt bấm → 4.900 đ/lượt
Giá đang tụt. Đó chính là máy đang học. Đừng động vào.
③ Ngày 4 đến 7: giá bắt đầu đứng lại
Ngày 4: 4.600 đ/lượt
Ngày 5: 4.400 đ/lượt
Ngày 6: 4.500 đ/lượt
Ngày 7: 4.400 đ/lượt
Đứng lại là học xong. Từ đây con số mới đáng tin.
④ Ngày 8: bây giờ mới được quyết
Cộng cả tuần:
Tổng tiêu : 2.100.000 đ
Tin nhắn : 9
Giá 1 tin : 233.000 đ
So với trần của mình. Lãi thật một mâm cỗ chay là 500 nghìn, mười người hỏi ba người đặt — một người hỏi đáng 150 nghìn. 233 nghìn là đắt hơn trần. Vậy sửa, hoặc dừng. Nhưng quyết định này dựa trên dữ liệu thật, không phải dựa trên nỗi sợ ngày thứ ba.
⑤ Cần xả sốt ruột thì làm việc khác
Trong bảy ngày đó, đừng ngồi bấm F5. Hãy đi hỏi năm khách cũ vì sao họ chọn mình. Câu trả lời của họ chính là câu chữ cho mẩu quảng cáo tiếp theo.
Ba chỗ hay làm sai
Tắt vào ngày thứ ba vì "thấy đắt quá". Ngày thứ ba luôn đắt. Đắt ở ngày thứ ba không nói gì về ngày thứ mười.
Sửa chữ, sửa ảnh liên tục cho "tươi". Mỗi lần sửa là một lần đặt lại đồng hồ. Muốn thử chữ mới thì để nó chạy song song thành một nhóm riêng, đừng đè lên nhóm đang học.
Bật rồi bỏ mặc bảy ngày không nhìn gì cả. Không sửa khác với không nhìn. Vẫn phải xem mỗi ngày một lần, để bắt hai trường hợp dừng ở bước ①.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một cái hẹn bảy ngày, hai điều kiện dừng viết sẵn, và một danh sách những thứ được phép nhìn mỗi ngày.
Chừng đó đủ để lần này chiến dịch của anh chị sống tới ngày thứ tám — cái ngày mà lần nào trước đây anh chị cũng chưa từng tới.