Chuyện thường gặp
Anh chị nghe theo một lời khuyên rất phổ biến: chạy quảng cáo, đổi lấy số điện thoại, rồi gọi.
Tháng đầu thu được hai trăm số. Thấy phấn khởi lắm — hai trăm khách tiềm năng.
Rồi bắt đầu gọi.
Mười cuộc thì bốn cuộc không bắt máy. Ba cuộc bắt máy rồi nói "em không nhớ, em bấm nhầm". Hai cuộc nghe xong bảo để suy nghĩ. Một cuộc hỏi giá rồi cúp.
Hôm sau gọi tiếp trong danh sách. Hôm sau nữa gọi tiếp. Sau ba tuần, anh chị nhận ra công việc mới của mình là: ngồi gọi điện.
Và ngày nào không gọi thì ngày đó không có đơn.
Cái bẫy không nằm ở việc gọi. Nằm ở chỗ anh chị vừa mua thêm một công việc
Số điện thoại chỉ là một mẩu dữ liệu. Nó chưa phải nhu cầu, chưa phải lòng tin, chưa phải tiền.
Muốn biến nó thành tiền thì phải có người ngồi gọi. Mà mỗi số gọi tốn mươi mười lăm phút cả chuẩn bị lẫn ghi chép. Hai trăm số là hơn ba chục giờ. Ba chục giờ đó ai làm? Anh chị.
Vậy là anh chị vừa xây một cỗ máy có tính chất rất tệ: muốn ra tiền gấp đôi thì phải ngồi gấp đôi. Nó không tự chạy. Anh chị nghỉ một tuần là nó đứng.
Còn một chuyện nữa ít người nói. Người để lại số trong lúc lướt điện thoại thường đang tò mò, chưa quyết gì. Khi anh chị gọi tới, họ đang họp, đang chở con, đang bán hàng. Cuộc gọi trở thành thứ cắt ngang. Cùng một người, nếu tự họ nhắn tin cho anh chị thì thái độ khác hẳn.
Không phải mọi việc thu số đều sai. Có nghề buộc phải nói chuyện trực tiếp — công trình lớn, hàng giá cao, việc phải khảo sát tận nơi. Chỗ sai là thu số một cách vô tội vạ rồi lấy sức người ra bù.
Cách làm
① Tính thử một phép tính trước khi thu thêm số nào
Tháng vừa rồi:
- Số thu được: 200
- Gọi được thật: 130
- Bắt máy: 71
- Hẹn được: 12
- Chốt: 4
- Tiền quảng cáo: 6.000.000
- Giờ tôi ngồi gọi: 22 giờ
→ Mỗi đơn: 1.500.000 tiền ads + 5,5 giờ của tôi
Con số cuối cùng là con số thật. Nếu lãi mỗi đơn không gánh nổi cả tiền lẫn giờ đó, thì đây không phải cỗ máy, đây là cái cối xay.
② Đổi cửa: thay vì lấy số của họ, cho họ cách tìm lại mình
Người chưa sẵn sàng không cần bị gọi. Họ cần một đường quay lại khi tới lúc.
Thay vì: "Để lại số, em tư vấn miễn phí"
Dùng: "Bảng giá đầy đủ tôi để công khai ở đây, anh chị xem trước"
"Ai cần thì nhắn thẳng vào trang này, tôi trả lời trong ngày"
Người tự nhắn tới là người đã đi được nửa đường. Một người như vậy đáng giá hơn hai chục số thu nguội.
③ Để họ gặp lại mình mà không cần mình gọi
Đây là chỗ thay thế tử tế nhất cho việc gọi điện. Người đã xem trang của anh chị mà chưa mua thì cứ để họ tiếp tục thấy anh chị — qua bài đăng đều đặn, qua quảng cáo bám lại người đã ghé. Họ được nhắc mà không bị làm phiền, và anh chị không mất giờ nào.
④ Nếu buộc phải gọi, chỉ gọi nhóm đã nóng sẵn
GỌI - đã xem bảng giá + đã nhắn hỏi cụ thể + hỏi trong 7 ngày
KHÔNG - chỉ điền form, chưa nói câu nào
Và chốt cho mình một luật cứng, viết ra giấy dán lên tường:
- Gọi tối đa 2 lần cho 1 người, cách nhau ít nhất 3 ngày
- Không bắt máy 2 lần → nhắn 1 tin, rồi dừng
- Khách nói "để em liên hệ lại" → dừng hẳn
- Không gọi trước 8h, sau 20h, không gọi chủ nhật
Luật này không phải để tử tế suông. Gọi quá đà là cách nhanh nhất biến một người còn thiện cảm thành người chặn số anh chị.
⑤ Nhờ máy lọc trước khi anh chị nhấc máy
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi dán bên dưới danh sách khách để lại thông tin, gồm: ngày, kênh, nội dung
họ đã hỏi hoặc điền.
Hãy lọc ra chỉ những người đáng gọi theo tiêu chí: hỏi trong 7 ngày gần đây
VÀ có nêu nhu cầu cụ thể (nói rõ món, diện tích, thời điểm cần).
Xuất bảng gồm: tên, số, nhu cầu tóm tắt trong 10 chữ, và một câu mở đầu
cuộc gọi bám đúng thứ họ đã hỏi. Không viết lời chào bán.
Ba chỗ hay làm sai
Lấy số lượng số làm thước đo. Hai trăm số nghe rất sướng, nhưng nếu chỉ bốn số ra đơn thì con số thật là bốn. Đo bằng số đơn và số giờ mình bỏ ra, đừng đo bằng độ dài danh sách.
Gọi tới lần thứ năm vì tiếc tiền quảng cáo. Tiền đã tiêu rồi, gọi thêm không lấy lại được. Nhưng gọi thêm thì mất thêm giờ, và mất luôn thiện cảm của người đó. Đây đúng là chỗ phân biệt nhắc lại tử tế với quấy rối: nhắc là một hai lần có hẹn; quấy rối là gọi tới khi người ta phải chặn.
Thuê người gọi để khỏi phải gọi. Nghe có vẻ giải quyết được, nhưng anh chị chỉ vừa đổi việc ngồi gọi thành việc quản người gọi — tuyển, dạy, nghe lại, thay người khi họ nghỉ. Cái cối xay vẫn còn đó, chỉ đổi tay quay.
Giờ anh chị có gì trong tay
Câu hỏi cần đặt trước mỗi cách làm mới không phải "cái này có ra khách không", mà là "cái này có bắt tôi ngồi thêm không".
Cách nào ra khách mà không cần anh chị ngồi thêm, cách đó mới đáng dựng.