Chuyện thường gặp
Anh chị viết một bài rất tâm huyết. Ngồi cả buổi tối. Đăng lên.
Vài chục lượt xem. Không ai nhắn.
Hôm sau anh chị nghĩ: "Bài này không ăn." Rồi thôi, không viết nữa. Hoặc viết một bài hoàn toàn khác kiểu, xem có ăn hơn không.
Cứ thế vài tháng. Mỗi bài một kiểu. Không bài nào "ăn".
Vấn đề không nằm ở bài đó. Nằm ở chỗ nó chỉ xuất hiện một lần
Người ta không mua của người lạ. Người ta mua của người quen mặt.
Mà quen mặt thì cần lặp lại. Trong nghề bán hàng hay nhắc một mốc: phải chạm được khoảng bảy đến chín lần, người ta mới đủ quen để cân nhắc xuống tiền. Con số cụ thể mỗi ngành mỗi khác — mua chai nước mắm khác mua gói dịch vụ ba mươi triệu. Anh chị đừng đếm cho đủ số. Hãy nhớ cái ý: một lần là không đủ, và không đủ một cách rất xa.
Chỗ khó là thế này: anh chị đã gặp cái bài đó nhiều lần rồi. Anh chị viết nó, sửa nó, đọc lại nó năm lượt. Trong đầu anh chị nó đã cũ.
Với khách thì nó vừa mới xuất hiện lần một.
Anh chị chán trước khi khách kịp quen. Đó là lý do thật khiến phần lớn người bán bỏ cuộc sớm.
Cách làm
① Đếm điểm chạm, đừng đếm bài đăng
Một lần chạm là một lần khách thấy anh chị và nhận ra là anh chị. Nó không nhất thiết là bài bán hàng.
Khách chị Lan trước khi đặt gói 8 triệu đã chạm:
1. Thấy bài của tôi trong nhóm chợ xã
2. Bấm vào trang, xem ảnh
3. Thấy tôi bình luận ở bài người khác
4. Xem một video tôi làm việc
5. Nhắn hỏi giá, tôi trả lời
6. Thấy tôi đăng ảnh nhà vừa làm xong
7. Bạn chị ấy nhắc tên tôi
8. Nhắn lại, đặt cọc
Không có bước nào trong đây là "bài bán hàng thần thánh". Là tám lần lộ diện cộng lại.
② Nói cùng một chuyện nhiều lần, bằng nhiều kiểu
Đây là chỗ ngược với bản năng. Bản năng bảo phải luôn có cái mới. Thực tế thì phải nhắc đi nhắc lại đúng vài điều cốt lõi.
Một chủ tiệm cửa nhôm kính chỉ cần khách nhớ ba điều: làm chắc, đúng hẹn, có bảo hành thật. Ba điều đó nói được cả trăm cách:
Cùng một điều "làm chắc" nói bằng:
- ảnh mối hàn cận cảnh
- chuyện một lần phải tháo ra làm lại vì chưa vừa ý
- so sánh hai loại phụ kiện, giải thích vì sao chọn loại đắt hơn
- video gõ thử vào khung
Bốn lần chạm, một thông điệp. Khách không thấy chán, vì mỗi lần là một góc khác. Nhưng trong đầu họ, cùng một ý được khắc thêm một nét.
③ Cho khách gặp mình ở nhiều đường vào
Có người thích nhìn ảnh. Có người thích nghe kể. Có người phải cầm thử, xem tận nơi mới yên tâm.
Cùng một dịch vụ, mở ít nhất ba đường:
NHÌN → ảnh trước-sau, bảng giá rõ ràng, video ngắn
NGHE → livestream, đoạn ghi âm trả lời câu hỏi hay gặp
CHẠM → cho xem mẫu vật, mời ghé xem công trình đang làm
Ai đóng ba cửa còn một cửa là tự cắt mất hai phần ba khách.
④ Chốt lịch xuất hiện, đừng chờ cảm hứng
Ba bài một tuần đều đặn trong sáu tháng thắng mười lăm bài trong một tuần rồi im ba tháng. Vì lặp lại mới tạo quen mặt, còn dồn cục thì không.
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi bán [ghi rõ nghề và món chính]. Ba điều tôi muốn khách nhớ về tôi là:
1. ... 2. ... 3. ...
Hãy giúp tôi lên 12 ý bài cho 4 tuần, mỗi tuần 3 bài, sao cho ba điều trên
được nhắc lại xoay vòng bằng các góc khác nhau (chuyện nghề, ảnh việc thật,
giải thích, so sánh). Ghi rõ mỗi bài thuộc điều số mấy.
Ba chỗ hay làm sai
Bỏ cuộc ở lần thứ ba. Đây là lỗi tốn tiền nhất trong cả bài này. Đăng ba bài không ai nhắn rồi kết luận "không hiệu quả" — trong khi khách mới đang ở lần chạm thứ nhất, thứ hai. Anh chị dừng đúng lúc mọi thứ vừa bắt đầu chạy.
Ép đủ số lần bằng cách nhắn riêng. Chạm nhiều lần không có nghĩa là nhắn tin cho một người chín lần. Chạm là để họ gặp mình — qua bài đăng, qua chỗ công cộng, qua người quen nhắc. Nhắn riêng dồn dập là chuyện hoàn toàn khác, và nó phá lòng tin nhanh hơn bất cứ thứ gì.
Mỗi lần xuất hiện một bộ mặt khác. Tuần này giọng nghiêm túc, tuần sau bắt trend nhí nhố, tuần sau nữa lại kiểu chuyên gia. Chín lần chạm mà chín người khác nhau thì trong đầu khách không có ai cả.
Giờ anh chị có gì trong tay
Không có bài đăng nào một mình bán được hàng. Có một chuỗi lần xuất hiện, và bài cuối cùng chỉ là lúc quả chín rụng.
Việc của anh chị là đủ kiên nhẫn để đi hết chuỗi đó — chứ không phải đi tìm cái bài thần kỳ.