Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.
Chuyện thường gặp
Có hôm anh chị làm từ bảy giờ sáng đến chín giờ tối, không nghỉ trưa tử tế, mà tối nằm xuống vẫn thấy trống rỗng.
Không phải vì làm ít. Vì không biết cái gì trong mười bốn tiếng đó là thật.
Rồi hôm khác anh chị chỉ làm bốn tiếng nhưng chốt được hai đơn, lại thấy nhẹ người.
Cùng một cơ thể, cùng một người. Khác nhau ở loại việc.
Không phải anh chị mất tập trung. Là ba loại việc trông giống hệt nhau
Trong sổ, ba loại này viết ra trông y chang: cùng một dòng, cùng một dấu tích.
Nhưng chúng khác nhau về bản chất, và cái loại nguy hiểm nhất lại là loại dễ chịu nhất để làm.
Đây là ba loại:
MỘT NGÀY 8 TIẾNG
|
┌───────────────────┼───────────────────┐
① VIỆC RA ĐƠN ② VIỆC GIỮ CỬA ③ VIỆC CHO BẬN
đẻ ra đơn mới không đẻ đơn không đẻ đơn
nhưng thiếu = SẬP thiếu cũng không sao
| | |
gọi khách cũ giao hàng đổi logo
đăng bài ghi sổ thu chi sửa phông chữ
nhắn người hỏi trả lời khách học nốt khoá cũ
hôm qua đã mua họp nội bộ 90 phút
báo giá nhập hàng đọc thêm tài liệu
Loại ③ nguy ở chỗ nó cải trang thành loại ①
Không ai thức dậy và nghĩ "hôm nay tôi sẽ phí thời gian". Việc loại ③ luôn có một lý do nghe rất hợp lý.
- Sửa lại trang web cho chuyên nghiệp hơn — nghe như đang lo cho khách.
- Học nốt cái khoá đã mua — nghe như đang đầu tư cho mình.
- Họp với hai đứa nhân viên cho thống nhất — nghe như đang quản trị.
Và loại ③ có ba đặc điểm chung, nhận ra là nhận ra ngay:
Nó không có ai ở đầu bên kia. Việc ra đơn luôn có một con người cụ thể — anh Hùng, chị Lan, người nhắn tin hôm qua. Việc cho bận chỉ có anh chị và cái màn hình.
Nó không thể bị từ chối. Cái logo không nói "để tôi suy nghĩ thêm". Khách thì có. Não mình sợ bị từ chối nên nó lái mình sang chỗ an toàn.
Nó không bao giờ xong. Sửa web thì sửa mãi vẫn thấy chưa đẹp. Học thì học mãi vẫn thấy chưa đủ. Đó là cái bẫy: nó cho cảm giác tiến bộ mà không có vạch đích.
Cách làm: đo một ngày, rồi đặt trần
① Ghi lại một ngày thật, kèm phút
Không ghi lịch dự định. Ghi cái đã xảy ra. Chỉ cần một ngày.
② Gắn nhãn từng dòng
Dùng câu hỏi bài trước: viết được chuỗi bước đến lúc có người trả tiền → loại ①. Không đẻ đơn nhưng bỏ thì có người mất tiền, mất hàng, mất niềm tin → loại ②. Còn lại → loại ③.
③ Cộng lại
Một ngày điển hình của người làm ăn nhỏ tôi hay thấy:
① RA ĐƠN ██ 55 phút
② GIỮ CỬA ████████████ 3 giờ 10
③ CHO BẬN ███████████████████ 4 giờ 15
─────────
8 giờ 20
Bốn tiếng mười lăm cho loại ③. Đây không phải trường hợp cá biệt, đây là mặc định.
④ Đặt trần cho từng loại
Không phải xoá loại ③ về không — không làm nổi và cũng không cần. Đặt trần:
① RA ĐƠN ít nhất 2 giờ/ngày ← đụng trần dưới thì mới được nghỉ
② GIỮ CỬA gom vào 1 khung ← ví dụ 16h-18h, không rải cả ngày
③ CHO BẬN tối đa 30 phút/ngày ← để cuối ngày, khi đã mệt
Chỗ quan trọng: loại ① làm đầu ngày, lúc còn tỉnh và còn gan gọi điện. Để đến chiều thì hết dũng khí, và anh chị sẽ tự nhủ "mai gọi".
Loại ③ đẩy xuống cuối ngày. Lúc mệt, sửa phông chữ vẫn sửa được.
Việc giữ cửa: đừng cắt, hãy gom
Có người đọc xong hăng lên đòi cắt hết việc giữ cửa. Đừng.
Không giao hàng thì mất khách. Không ghi sổ thì cuối năm không biết lãi bao nhiêu, và bản đồ mất luôn con số ở giữa. Không trả lời khách đã mua thì họ không giới thiệu ai nữa.
Việc giữ cửa không cần nhiều hơn, nó cần gọn hơn: gom vào một khung giờ cố định, làm cho nhanh, hoặc giao cho người khác khi đủ sức.
Cái sai không phải là làm việc giữ cửa. Cái sai là để nó rải rác cả ngày, cứ mười lăm phút lại chen vào một cái, khiến hai tiếng ra đơn không bao giờ liền mạch.
Ba chỗ hay làm sai
Xếp học hành vào loại ①. Học là loại ③ trừ khi thứ học được đem dùng trong tuần này để chạm vào một khách cụ thể. Anh chị không thiếu kiến thức — thiếu thứ tự.
Xếp việc giữ cửa vào loại ③ rồi bỏ. Giao hàng chậm, sổ sách rối, khách cũ bị bỏ quên. Ba tháng sau sập, mà không hiểu vì sao.
Đo một ngày rồi thôi. Đo một lần thấy sốc, sửa được hai hôm, tuần sau về như cũ. Cứ hai tuần đo lại một ngày. Mất mười phút.
Giờ anh chị có gì trong tay
Ba cái nhãn, và một con số biết mình đang mất bao nhiêu tiếng mỗi ngày cho loại ③.
Từ hôm nay, trước khi bắt đầu bất cứ việc gì, anh chị gắn nhãn cho nó trong đầu. Chỉ mất hai giây, và nó chặn được cái phản xạ chọn việc dễ.