Chuyện thường gặp
Anh chị nghe lời khuyên "hãy dùng chữ của khách", thấy có lý, bắt tay vào làm.
Mở tin nhắn ra, chép được năm chục câu vào một tệp. Nhìn lại thấy một đống lộn xộn: khen có, chê có, hỏi giá có, than thở có.
Ngồi trước đống đó, không biết viết bài mở đầu bằng câu nào. Cuối cùng đóng tệp lại, viết theo cách cũ.
Vấn đề không nằm ở việc chép. Nằm ở việc không phân loại
Một đống câu trộn lẫn thì đọc xong vẫn không dùng được, giống như đi chợ mua đủ thứ rồi đổ chung một túi.
Câu của khách không phải chỉ có một loại. Mỗi loại làm một việc khác nhau trong bài viết. Biết chia thì mỗi câu về đúng chỗ của nó, lúc cần lấy ra là có.
Sáu ô sau đây đủ cho hầu hết mọi ngành.
Cách làm
① Sáu ô — mỗi ô một việc
Ô 1 — CÂU THAN. Cái khách đang chịu, nói bằng giọng bực mình.
"nhà e xây 3 năm mà tường bong tróc hết r"
"gọi 2 lần k ai bắt máy chán ghê"
Dùng để: mở bài. Đây là ô ăn tiền nhất.
Ô 2 — CÂU MƠ. Cái khách muốn có, nói bằng giọng thèm.
"muốn có cái bếp gọn gàng như trên mạng á"
"ước gì tháng nào cũng đủ tiền k phải lo"
Dùng để: viết đoạn hứa hẹn, viết phần kết.
Ô 3 — CÂU LO. Cái làm khách chần chừ không dám xuống tiền.
"sợ làm xong vài bữa lại hư"
"e k rành sợ bị chém"
"nhà e nhỏ lắm k biết có lắp đc k"
Dùng để: viết phần trả lời phản đối.
Ô 4 — CÂU HỎI. Câu khách hay hỏi nhất, hỏi đi hỏi lại.
"cái này hết bnhiu v a"
"có ship về tỉnh k a"
"bao lâu thì xong ạ"
Dùng để: viết tiêu đề, viết bài giải đáp.
Ô 5 — CÁCH GỌI. Khách gọi sản phẩm và nghề của anh chị bằng chữ gì.
Anh chị gọi "trần thạch cao khung xương chìm" — khách gọi "trần thạch cao phẳng lì".
Anh chị gọi "gội đầu dưỡng sinh" — khách gọi "gội đầu bấm huyệt cho dễ ngủ".
Dùng để: đặt tên dịch vụ, viết tiêu đề, viết từ khoá.
Ô 6 — CÂU CHẠM. Câu khách nói sau khi đã dùng, khi họ thấy được cái gì.
"lâu lắm r mới ngủ một giấc tới sáng"
"mẹ e khen quá trời"
Dùng để: hiểu khách thật sự nhận được cái gì.
⛔ Ô 6 dùng để hiểu, không dùng để dựng đánh giá. Không được lấy câu này đăng lên như lời khen của khách nếu khách chưa cho phép, và tuyệt đối không tự nghĩ ra câu rồi gán cho một người nào đó.
② Đi nhặt theo ô, không nhặt tràn
Nhặt tràn thì mệt mà không đầy. Nhặt theo ô thì nhanh.
Muốn đầy ô LO thì vào đọc mấy bài hỏi tư vấn công khai, phần bình luận đầy câu "sợ...", "không biết có...". Muốn đầy ô THAN thì đọc đánh giá một sao của người cùng nghề.
Chỉ đọc nội dung công khai để hiểu cách người ta nói. Không lấy tên, không lấy số điện thoại, không lấy thông tin cá nhân của bất kỳ ai. Cái cần là kiểu câu.
③ Ghi vào bảng, giữ nguyên lỗi
| Ô | Câu nguyên văn | Nhặt ở đâu |
|------|-------------------------------------|--------------|
| Than | "tường bong tróc hết r chán quá" | bình luận |
| Lo | "sợ thợ làm ẩu xong lại đục ra" | tin nhắn |
| Hỏi | "1m2 bnhiu v a" | tin nhắn |
| Gọi | "sơn chống mốc" | ô tìm kiếm |
Cột thứ ba quan trọng hơn vẻ ngoài của nó: chỗ nào cho ra nhiều câu tốt thì lần sau quay lại chỗ đó.
④ Đặt mục tiêu số lượng, không đặt mục tiêu chất lượng
Mỗi ô mười câu. Đủ mười thì dừng.
Đừng ngồi cân nhắc câu nào hay. Nhặt đủ số rồi đọc lại một lượt, tự khắc thấy câu nào lặp nhiều — câu lặp nhiều mới là câu đáng dùng.
Giao AI phần sắp xếp:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Dưới đây là các câu tôi chép nguyên văn từ khách.
Xếp mỗi câu vào đúng một trong sáu ô: than, mơ, lo, hỏi,
cách gọi, chạm. Giữ nguyên văn từng câu, không sửa chính tả,
không viết lại. Câu nào không thuộc ô nào thì để riêng.
Cuối cùng cho biết ô nào đang ít câu nhất.
Ba chỗ hay làm sai
Gom mỗi ô HỎI. Ô hỏi dễ gom nhất nên ai cũng đầy ô đó. Nhưng viết bài mở đầu bằng câu hỏi giá thì nhạt. Ô THAN và ô LO khó gom hơn, và đúng là hai ô làm nên bài hay.
Xếp câu vào ô theo ý mình hiểu, không theo chữ khách viết. Khách viết "làm xong có bảo hành k" — đó là ô LO, không phải ô HỎI, vì thứ họ đang nghĩ là sợ hỏng chứ không phải muốn biết chính sách. Xếp sai ô thì lúc lấy ra dùng sẽ lệch.
Coi ô CHẠM là kho lời khen. Nó là kho để hiểu khách được gì. Muốn có lời chứng thực thì phải xin phép khách thật, đàng hoàng.
Giờ anh chị có gì trong tay
Sáu ô, mỗi ô mười câu. Sáu mươi câu là đủ viết cả năm.
Nhặt lần đầu mất khoảng hai buổi. Sau đó mỗi tháng bổ sung một mẻ nhỏ. Đó là toàn bộ công việc.