Chuyện thường gặp
Sáng mở điện thoại. Bao nhiêu người xem bài. Bao nhiêu lượt thích. Trang web hôm qua bao nhiêu lượt vào. Quảng cáo tiêu hết bao nhiêu. Tin nhắn chưa đọc. Nhóm bán hàng có gì mới.
Mười lăm phút trôi. Đầu đầy số.
Rồi anh chị đặt điện thoại xuống và... vẫn không biết hôm nay phải làm gì khác hôm qua.
Nhìn nhiều thứ quá thì cuối cùng không nhìn thấy gì.
Không phải anh chị lười theo dõi. Là anh chị đang theo dõi quá nhiều
Người làm ăn nhỏ hay bị nói là "không chịu đo lường". Tôi thấy ngược lại: nhiều người đo rất nhiều, và chính vì thế mà tê liệt.
Lý do đơn giản: số nhiều thì không có số nào bắt mình phải hành động.
Lượt xem tăng 12% — làm gì? Không biết. Lượt thích giảm — làm gì? Không biết. Mỗi con số đều nói một chút, không con số nào nói rõ.
Trong khi đó, chỉ cần một con số đứng ngay trước cửa tiền là đủ để ra lệnh cho cả ngày.
Cách làm: chọn một con số, treo lên tường
① Con số ấy nằm ở nhánh đang gãy trên bản đồ
Nhìn lại bản đồ. Nhánh nào thiếu số, thì con số theo dõi lấy ở nhánh đó.
600 TRIỆU / NĂM
|
┌───────────────┼───────────────┐
NGƯỜI BIẾT NGƯỜI HỎI NGƯỜI MUA
đủ ✅ THIẾU ⛔ chốt ổn ✅
|
⭐ SỐ CỦA SÁNG NAY:
"Hôm qua có mấy người nhắn hỏi tôi?"
Cần 5. Hôm qua được 3.
Không lấy lượt xem. Lượt xem cách tiền ba bốn bước, và nó lên xuống vì nhiều lý do không dính đến anh chị.
Lấy con số gần tiền nhất mà đang thiếu. Ba lựa chọn hay dùng nhất:
- Số người hỏi mình hôm qua (khi thiếu người hỏi)
- Số người mua hôm qua (khi có người hỏi mà không ai mua — lúc này số cần theo dõi là tỷ lệ chốt)
- Tiền lãi thật vào ngày hôm qua (khi cả hai đều ổn mà cuối tháng vẫn không dư)
② Tờ 30 ô, dán lên tường
Không dùng phần mềm. Không dùng bảng tính. Một tờ giấy, ba mươi ô, cây bút.
SỐ NGƯỜI HỎI MỖI NGÀY — CẦN 5
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
┌───┬───┬───┬───┬───┬───┬───┐
│ 3 │ 5 │ 2 │ 6 │ 4 │ 8 │ - │
├───┼───┼───┼───┼───┼───┼───┤
│ 4 │ 5 │ 5 │ 1 │ 7 │ 9 │ - │
├───┼───┼───┼───┼───┼───┼───┤
│ │ │ │ │ │ │ │
└───┴───┴───┴───┴───┴───┴───┘
Viết tay có lý do. Tối phải cầm bút điền vào ô, và điền số 1 thì tay nó ngượng. Cái ngượng đó là động cơ, phần mềm không cho được.
③ Mỗi sáng nhìn một lần, hỏi đúng một câu
Hôm qua đủ chưa? Nếu chưa, hôm nay tôi làm thêm cái gì để bù?
Hết. Mười giây.
④ Số thiếu thì kéo về đúng một hành động, không phải một suy nghĩ
Đây là chỗ quyết định bài này có tác dụng hay không.
Thiếu người hỏi → hôm nay nhắn thêm 10 khách cũ. Đó là hành động.
Thiếu người hỏi → "hôm nay phải làm marketing tốt hơn". Đó là suy nghĩ, và nó sẽ không xảy ra.
Chuẩn bị sẵn một câu cho mỗi tình huống, ghi ngay dưới tờ 30 ô:
Nếu hôm qua < 5 → hôm nay nhắn 10 khách cũ trước 9 giờ sáng
Nếu hôm qua ≥ 5 → giữ nguyên, làm việc chính của tuần
Ghi sẵn thì sáng ra không phải nghĩ. Không phải nghĩ thì mới làm.
Vì sao một con số lại mạnh hơn mười con số
Vì nó cho anh chị quyền không quan tâm.
Khi đã chốt rằng tháng này chỉ nhìn số người hỏi, thì lượt thích giảm — kệ. Có người bình luận khó chịu — kệ. Đối thủ đăng bài đẹp hơn — kệ.
Cái sự "kệ" đó không phải lười. Nó là thứ giữ cho anh chị đủ tỉnh táo và đủ sức để làm hai tiếng ra đơn mỗi ngày.
Người theo dõi mười con số thì lo lắng cả mười, mà không sửa được cái nào.
Ba chỗ hay làm sai
Chọn con số quá xa tiền. Lượt xem, lượt theo dõi, lượt tiếp cận. Mấy số này lên xuống thất thường và không bảo anh chị làm gì. Chọn số cách tiền một hoặc hai bước thôi.
Đổi con số mỗi tuần. Tuần này nhìn số người hỏi, tuần sau thấy chán, đổi sang doanh thu. Đổi liên tục thì không bao giờ thấy được xu hướng. Giữ ít nhất một tháng.
Nhìn số rồi buồn, xong không làm gì. Con số không phải để chấm điểm bản thân. Nó là cái đèn báo trên xe. Đèn sáng thì mở nắp ca-pô, không phải ngồi tự trách vì sao đèn sáng.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một tờ giấy trên tường, một con số, và hai dòng ghi sẵn phải làm gì khi thiếu.
Sáng mai anh chị mất mười giây thay vì mười lăm phút. Và lần đầu tiên, mười giây ấy dẫn thẳng ra một việc cụ thể phải làm trước chín giờ.
Đó là lúc bản đồ việc không còn là tờ giấy nữa — nó bắt đầu chạy.