Chuyện thường gặp
Đầu tháng quyết tâm. Ngày nào cũng đăng.
Thứ hai đăng. Thứ ba đăng. Thứ tư đăng. Thứ năm có khách gấp, bỏ. Thứ sáu nghĩ "hôm qua đã bỏ rồi, thôi tuần sau làm lại cho gọn".
Tuần sau không làm lại. Ba tháng sau mở trang ra, bài cuối cùng vẫn là bài thứ tư hôm đó.
Rồi tự trách mình không kiên trì. Rồi lần sau quyết tâm to hơn — và bỏ nhanh hơn.
Không phải anh chị kém kỷ luật
Cái này gần như ai cũng vướng. Nó không phải chuyện ý chí, nó là chuyện thiết kế.
Ba lý do thật, không phải lười:
Một, việc quá to. "Đăng một bài" nghe là một việc, nhưng thật ra là bốn việc: nghĩ ý, quay hoặc viết, cắt hoặc sửa, đăng. Bốn việc gộp lại thành một khối. Ngày nào mệt là cả khối đổ.
Hai, chỉ tiêu đặt lúc hăng. Anh chị đặt chỉ tiêu vào ngày rảnh nhất, rồi phải thi hành vào ngày bận nhất.
Ba, đứt một hôm là coi như hỏng cả. Đây mới là chỗ chết. Không phải hôm bỏ giết cái nhịp, mà là cái ý nghĩ "đã hỏng rồi thì thôi" giết nó.
Chữa: hạ chỉ tiêu xuống mức buồn cười
Chỉ tiêu đúng không phải chỉ tiêu đẹp. Là chỉ tiêu mà tuần bận nhất trong năm anh chị vẫn làm được.
Với phần lớn người làm nghề: hai lần một tuần.
Nghe ít quá. Nhưng hai lần một tuần làm suốt năm là hơn một trăm lần đăng. Bảy lần một tuần bỏ sau ba tuần là hai mươi mốt lần.
Hạ xuống mức làm được rồi mới tính chuyện tăng. Không bao giờ làm ngược.
Chữa: tách bốn việc ra bốn ngày
Đừng làm cả khối trong một buổi. Tách ra, mỗi mảnh nhỏ đến mức không có lý do gì để tránh:
Chủ nhật : ngồi 30 phút, nghĩ ý cho cả tuần (chỉ nghĩ, không làm)
Thứ ba : quay hoặc viết (chỉ làm, không nghĩ)
Thứ tư : sửa lại, làm ảnh (không đăng)
Thứ năm : đăng (bấm nút, 2 phút)
Ngày đăng chỉ tốn hai phút vì mọi thứ đã sẵn. Ngày nghĩ không áp lực vì chưa phải làm gì.
Việc nhỏ thì ngày mệt vẫn làm nổi. Đó là toàn bộ mẹo.
Chữa: luật không được bỏ hai lần liền
Đây là luật quan trọng nhất trong bài này.
Bỏ một hôm là chuyện bình thường. Bỏ hai hôm liền là bắt đầu bỏ hẳn.
Nên đặt đúng một luật: hôm nay lỡ thì mai bù, nhưng không được lỡ hai lần liên tiếp. Bù cũng không cần bù cho hoành tráng — đăng lại một bài cũ kèm một câu mới cũng tính.
Cái đáng giữ là cái nhịp, không phải chất lượng của riêng hôm đó.
Chữa: nuôi kho trước, đừng để cạn
Người bỏ giữa chừng thường vì đến ngày đăng mới đi tìm ý. Tìm không ra thì nản, nản thì bỏ.
Cách chặn: luôn giữ trong kho gấp đôi số bài của hai tuần tới. Kho xuống thấp hơn thì ngồi nạp ngay, không đợi cạn.
Nạp kho không phải ngồi vắt óc. Kho nằm sẵn trong việc hằng ngày — câu khách vừa hỏi, ca khó vừa xử, thứ vừa học được. Mỗi ngày ghi một dòng vào ghi chú điện thoại là kho tự đầy.
Giao cho máy phần kế hoạch, không giao phần kỷ luật
Máy lập được lịch bù, đếm được kho còn bao nhiêu, nhưng không đăng thay anh chị. Việc bấm nút vẫn là của người.
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Nghề của tôi là [ghi nghề]. Tôi hay đăng bài rồi bỏ giữa chừng.
Tuần bận nhất của tôi, số lần đăng tôi chắc chắn làm nổi là [ghi số].
Kho ý của tôi hiện có [ghi số] ý chưa dùng.
Hãy làm 3 việc:
1. Lập lịch 4 tuần với đúng số lần đăng trên, chia rõ ngày nào nghĩ ý,
ngày nào làm, ngày nào đăng — mỗi việc một ngày khác nhau.
2. Ghi rõ phương án bù khi tôi lỡ một hôm, sao cho việc bù nhẹ hơn
việc gốc, để tôi không bỏ luôn.
3. Nói cho tôi biết với nhịp này, kho ý của tôi đủ dùng bao nhiêu tuần
và khi nào phải ngồi nạp thêm.
Tuyệt đối không được:
- Đề xuất nhịp đăng dày hơn con số tôi đưa
- Hứa hẹn kết quả kiểu bao nhiêu khách, bao nhiêu người theo dõi
- Tự nghĩ thêm ý ngoài kho của tôi
Ba chỗ hay làm sai
Chữa bằng quyết tâm to hơn. Lần trước đặt bảy bài một tuần rồi bỏ, lần này đặt mười. Càng to càng đổ nhanh. Đi ngược lại: hạ xuống.
So mình với người đăng ngày ba bài. Người ta có đội, có người quay, có người cắt. Anh chị một mình. So sai đối tượng thì chỉ tự làm mình nản.
Đợi có bài thật hay mới đăng. Bài trung bình đăng đều đặn kéo khách nhiều hơn bài xuất sắc đăng mỗi quý một cái. Người ta tin cái đều, không tin cái hay mà biến mất.
Sau bài này anh chị có gì
Chỉ tiêu nhỏ + Tách việc ra ngày + Luật không bỏ 2 lần + Kho luôn đầy
↓
Nhịp đăng chạy cả năm
Không có mẹo nào làm anh chị hăng hơn. Chỉ có cách làm cho việc nhỏ đến mức ngày mệt vẫn làm nổi — và một luật duy nhất phải nhớ: lỡ một hôm thì thôi, đừng lỡ hôm thứ hai.